Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
ình thật nông cạn. Toà nhà văn phòng tuyệt đẹp này chính là nơi cô luôn từ chối đến, là nơi hàng ngày người đàn ông cô yêu đều làm việc, kiếm tiền. Nghĩ đến việc Tô Mạch mặc bộ đồ vest đi đi đến đến nơi này mà cô cảm thấy thật tự hào, thật hạnh phúc vì cô có thể nói với tất cả những người con gái khác rằng, người đàn ông này là của cô.
Cô vừa bước đến sảnh lớn thì bị nhân viên quầy lễ tân ngăn lại.
- Cô tìm ai? – Cô nhân viên quầy lễ tân nhìn cách ăn mặc của Văn Hạ mà thấy ghét.
- Tôi tìm Tô Mạch. – Văn Hạ buông một câu dứt khoát. Tự tin là bản tính vốn có của cô. Dù cô ăn mặc thế nào thì cô đều có thể ngẩng cao đầu nói với tất cả mọi người, tôi là công chúa.
- Tô Mạch ư? Ồ… Giám đốc Tô, anh ấy không có ở công ty. – Cô nhân viên quầy lễ tân ngẩng đầu cao ngạo nói.
Văn Hạ nhìn cô ta nhíu mày có vẻ không vui nói:
- Cô có thái độ gì vậy? Thái độ này mà cô vẫn còn mặt mũi ở đây kiếm cơm sao? – Không có nơi nào để trút giận, nhìn thấy cô ta như vậy, cô không nổi giận thì đúng thật là con mèo Kitty.
- Bảo vệ, có người đến gây chuyện. – Cô nhân viên quầy lễ tân cũng nổi giận, trước mặt bao nhiêu người thật là mất mặt. Cô ta gọi bảo vệ đến lôi Văn Hạ đi.
Văn Hạ liếc nhìn xung quanh với ánh mắt sắc lạnh, chẳng ai dám xông lên. Cuối cùng cô buông một câu:
- Các người cứ đợi đấy cho tôi. – Cô nói một cách tàn nhẫn rồi quay đầu bỏ đi, tiếng dép lê xa dần. Nhân viên của công ty Minh Thị đều nhớ rất rõ về cô gái mạnh mẽ đi dép lê này. Họ không ngờ rằng, lần đầu tiên cô xuất hiện lại khiến họ kinh ngạc đến thế.
Bà cô tôi đây quay lại rồi
Văn Hạ đã đi tìm Tô Mạch rất lâu. Nhà bà nội, nhà bạn bè, cô đều đến tìm. Công ty không cho vào khiến cô vô cùng tức giận. Thử nghĩ xem Văn Hạ cô đã bao giờ bị người ta coi thường như vậy chưa? Ăn mặc thì nói lên điều gì chứ? Dù có đi dép lê thì cô cũng là công chúa.
Khi đang ủ rũ trong quán cà phê thì chợt có tiếng bước chân đi vào. Cô vội ngẩng đầu lên rồi lại buồn bã cúi xuống, ánh mắt u buồn vì người bước vào không phải là Tô Mạch mà cô ngày nhớ đêm mong nhưng rất nhanh chóng cô lại ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên nhìn người bước vào như con sói xám nhìn thấy cô bé quàng khăn đỏ, cười ẩn ý nói:
- Minh Ưu, cậu giúp chị một việc nhé.
Hôm nay, Minh Ưu vốn định tìm cô làm người mẫu. Thực ra cũng không cần tư thế gì đặc biệt vì cậu cảm thấy khi Văn Hạ ngồi yên tại chỗ sẽ không có vẻ đẹp sinh động, cậu cần một Văn Hạ tươi tắn, một Văn Hạ luôn mỉm cười nên cậu quyết định dùng cây bút vẽ giống như chiếc máy ảnh nắm bắt lấy mỗi nụ cười của cô.
Minh Ưu vừa lái xe vừa mỉm cười gật đầu.
- A. . . Cậu cười trông đẹp trai thật đấy! Không chịu nổi rồi, không chịu nổi rồi. Ngất mất! Ngất mất! Nhưng hì hì! Không đẹp bằng nụ cười của Tô Mạch nhà tôi đâu. Không sao. Cậu vẫn còn nhỏ. Đợi cậu lớn lên thì anh ấy đã già rồi nhưng cũng không phải. Tô Mạch nhà tôi già đi thì vẫn đẹp trai như thế. Hì hì! - Văn Hạ cứ thế lẩm bẩm một mình mà không hề để ý thấy ánh mắt của Minh Ưu đang tối sầm lại.
Đến trước tòa nhà công ty Minh Thị, Văn Hạ xuống xe rồi lại chống nạnh nhìn tòa nhà cao cao này, mắt lim dim. Cô ngoái đầu lại nói với Minh Ưu đang đứng phía sau:
- Đi nào.
Thực ra Minh Ưu không hề muốn đến nơi này. Mặc dù cậu biết sẽ có một ngày nơi này có thể thuộc về cậu nhưng cậu vẫn không thích. Cậu có sở thích riêng của mình, có cách nghĩ riêng của mình. Mẹ cậu là một họa sĩ. Cậu hy vọng mình có thể kế thừa sự nghiệp của mẹ, hoàn thành mơ ước của mẹ.
Cậu còn nhớ, hồi nhỏ, mẹ cậu thường đưa cậu đi du lịch các nước. Đúng vậy. Chỉ có cậu và mẹ cậu thôi vì bố cậu quá bận. Cậu không biết ông bận việc gì. Cậu chỉ biết bố luôn vắng nhà. Còn nếu ở nhà thì cũng chỉ gây chuyện làm mẹ cậu phải khóc.
Mẹ cậu luôn cầm bút vẽ lặng lẽ mô tả lại mọi thứ. Dưới ngòi bút của bà, mọi thứ đều trở nên sống động, có sức sống. Bây giờ cậu mới hiểu, có thể mẹ đã đem tất cả những điều tốt đẹp nhất trong lòng mình gửi gắm vào bức tranh.
Trong bức tranh của mẹ, cậu có thế nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy đồng cỏ xanh, nhìn thấy tương lai nhưng ở ngôi nhà đó, cậu chẳng thấy gì cả, hoặc là cuộc sống của mẹ mãi mãi là một mảng tối tăm. Cậu bắt đầu vẽ từ nhỏ. Mẹ đã nắm bàn tay nhỏ bé cầm cây bút của cậu. vẽ những chấm nhỏ lên bức tranh. Mẹ hỏi Ưu Ưu muốn điều gì nhất?
Cậu nghiêng đầu dưới ánh mặt trời nhìn mẹ mỉm cười, nũng nụi nói:
- Ưu Ưu muốn mẹ.
Mỗi lần như vậy, mẹ đều ôm cậu vào lòng. Cậu nghe thấy tiếng mẹ khóc và nói:
- Ưu Ưu, mẹ chỉ có con thôi.
Cậu càng lớn thì bố cậu càng ít về nhà, mẹ cậu thì ngày càng u buồn. Dần dần trong tranh của mẹ không có ánh mặt trời, không có cỏ xanh, không có màu sắc, không có hy vọng, tính khí cũng càng ngày khó gần, có lúc bà ôm cậu vào lòng khóc nhưng có lúc lại nổi giận với cậu. Những ngày tháng đó có thể coi là những ngày tháng u tối nhất trong cuộc sống của cậu. Tuổi thơ vốn tươi đẹp của cậu đã bị ảnh hưởng bởi bà như thế đấy.
Cậu còn nhớ sáng hôm đ