Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
ề nhà. Khi bỏ đi, cô không mang theo chìa khoá nhưng cô tin rằng chắc chắn Tô Mạch đang mở cửa ở nhà đợi cô, chắc chắn anh cũng hối hận vì đã mắng cô như thế, chắc chắn anh cũng biết cô đau lòng, thế nên cô quyết định, nếu Tô Mạch nói chuyện với cô trước thì cô sẽ tha thứ cho anh. Nhưng cô không ngờ, về đến nơi, cửa nhà vẫn khoá. Cô đi đi lại lại trước cửa rất lâu, cuối cùng quyết định lấy hết dũng khí gõ cửa. Tô Mạch nói không cần cô thì chắc chắn là nói dối. Cô ở đây cũng phải chịu không ít thiệt thòi.
Gõ cửa cả buổi mà cửa nhà mình vẫn đóng. Mèo con ở căn hộ đối diện bước ra, cậu lim dim đôi mắt, mơ mơ màng màng nói:
- Chị gái, chào mừng chị đã trở về.
- Tô Mạch nhà tôi đâu? - Văn Hạ không có thời gian tán gẫu. Điều cô quan tâm bây giờ là có phải Tô Mạch đang giận và không cần cô nữa không?
- Em biết đâu được. Hơn hai giờ sáng anh ấy còn chạy sang nhà em tìm chị đấy. Chị đi đâu vậy? – Mèo con bĩu môi không hài lòng, Tô Mạch đã phá hỏng giấc mơ của cậu ấy.
Văn Hạ vừa nghe cậu ấy nói vậy thì trong lòng như có lửa bùng lên. Làm sao đây? Muộn như thế mà Tô Mạch vẫn đi tìm cô, chắc chắn mọi người đều biết rồi. Nhưng Tô Mạch đi đâu rồi? Văn Hạ đang định gõ cửa tiếp thì Mèo con ngăn lại nói:
- Chị đừng gõ cửa nữa. Anh ấy chưa về đâu. Thật đấy!
Văn Hạ nhìn Mèo con, chẳng có vẻ gì là hoảng loạn. Cô đẩy cậu ta sang một bên rồi bước vào nhà cậu.
Chạy vào phòng khách, cô chộp lấy điện thoại bàn và bắt đầu gọi cho Tô Mạch nhưng anh đã tắt máy. Nhìn đồng hồ, bây giờ mới hơn chín giờ, là giờ anh đang làm việc. Cô gọi điện đến văn phòng nhưng không có ai nghe máy. Lúc này, cô đang vô cùng lo lắng, ở bên nhau lâu như vậy nhưng chưa bao giờ xảy ra chuyện này. Khi cô lo lắng quay cuồng thì Mèo con đứng bên cạnh nói:
- Chị gọi cho thư ký của anh ấy xem.
Văn Hạ ngẩng đầu lên nhìn cậu nói với giọng ấm ức:
- Tôi không biết. Tôi toàn trực tiếp gọi cho anh ấy.
- Ngốc chết đi được! Tô Mạch thông minh như vậy mà sao lại đi chọn một người con gái ngốc như chị chứ? – Có lẽ là Mèo con bực mình vì phải dậy sớm, bất chấp tính khí nóng nảy của Văn Hạ, cậu bắt đầu mở miệng mắng.
Văn Hạ không hề phản kháng. Đúng vậy. Sao Tô Mạch lại chọn người con gái ngốc như cô chứ? Tô Mạch tốt như thế, còn cô lại tệ như vậy. Cô làm mất anh mà không tìm lại được. Cô không nên như vậy. Cô gái Văn Hạ độc lập tự chủ trước kia đâu rồi? Cô gái Văn Hạ mạnh mẽ đáng yêu đi đâu rồi? Bản thân cô không biết rằng, trong sự cưng chiều và kiêu ngạo của Tô Mạch, cô đã thay đổi, trở nên không còn đáng yêu, trở nên yếu đuối và hay khóc nữa.
Văn Hạ bước đi. Cô vẫn đi đôi dép lê ở nhà lúc cô bỏ nhà đi. Mèo con nhìn theo bóng Văn Hạ mờ dần. Cậu đang nghĩ phải chăng mình nói quá nặng lời nhưng vừa định ngăn cô thì một bàn tay từ phía sau đã giữ cậu lại. Ngoái đầu lại nhìn thì hoá ra Gấu xui xẻo đã đứng sau lưng cậu.
- Em đừng đi. Cứ để cô ấy suy nghĩ cho thông suốt. - Giọng nói của Gấu xui xẻo chứa đầy sức nặng. Khi đó, Mèo con cũng vì điều này mà rơi vào vòng xoáy của anh ta. Nhìn người mình yêu, nhìn Văn Hạ, trong long Mèo con thấy hạnh phúc, hạnh phúc lặng lẽ. Văn Hạ nhất định cũng sẽ hạnh phúc.
Vậy thì lúc này rốt cuộc Tô Mạch đang ở đâu?
Cô gái xinh đẹp trên máy bay lịch sự bưng tách cà phê lên nhâm nhi mặc dù tách cà phê này chẳng ngon chút nào nhưng đây là điểm khác nhau giữa Khâu Tư và Văn Hạ. Nếu đó là Văn Hạ thì cô đã gọi phục vụ đòi đổi rồi nhưng Khâu Tư không như vậy. Cô luôn là người lịch sự và cao quý.
Tô Mạch ngồi bên cạnh nhận được cú điện thoại thông báo anh phải đi công tác từ sáng sớm. Anh vội vàng đến công ty kéo va li hành lý đi luôn. Tuy anh vẫn lo lắng cho Văn Hạ nhưng thực sự anh cũng biết, Văn Hạ sẽ không gặp chuyện. Cô nàng đó dễ hoà đồng hơn anh, có nhiều người sẵn sàng cho cô ở nhờ. Hơn nữa trời sáng rồi, anh cũng thấy bực mình. Người con gái anh yêu sâu sắc như vậy chỉ vì anh nói nặng lời một chút mà nói đi là đi, rời khỏi nhà, rời xa anh. Giây phút đó, trái tim họ đều như tan vỡ.
- Thật ngại quá! Anh phải đi cùng em mà lại còn thông báo muộn như vậy. – Khâu Tư nhìn khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi của Tô Mạch, trong lòng thấy hơi lo.
- Không sao. Đó là chuyện nội bộ công ty. Chúng ta đi mấy hôm? – Tô Mạch luôn duy trì khoảng cách với Khâu Tư, dù ai muốn tiến thêm một bước cũng rất khó vì cả trái tim anh đều là của Văn Hạ, chỉ thuộc về người con gái không hiểu chuyện đó mà thôi.
- Hai ngày. Chúng ta quay về sẽ kịp tham gia buổi họp lớp đấy. Anh có đưa Văn Hạ đi cùng không? – Khâu Tư không biết tại sao mình lại để ý đến Văn Hạ như thế. Rõ rang là cô không nên so bì với cô ấy nhưng vì Tô Mạch, lần đầu tiên cô đã hạ thấp thân phận của mình đi so bì với cô gái đó.
Ánh mắt Tô Mạch tối lại, anh nói:
- Để xem rồi tính.
Văn Hạ không đến nơi nào khác. Cô đến công ty của Tô Mạch. Đây là lần đầu tiên cô đến đây. Trước đây, anh luôn bảo đưa cô đến xem nhưng cô nói, một công ty dịch vụ hậu cần thì có gì để xem chứ, xem xe chở hàng hay xem các container đây
Hôm nay, cô mới biết kiến thức của m