Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

h hết pin mà anh lại không mang theo hai cục pin điện thoại mà Văn Hạ luôn bắt anh mang theo. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Anh đành phải đưa điện thoại di động nhờ người khác đi nạp, còn mình vội vàng vào phòng họp.
Lần ra trận này, anh cùng Khâu Tư hợp tác. Anh có cảm giác bao nhiêu năm nay, không biết Khâu Tư thay đổi hay anh vốn không hiểu cô. Cô tạo cho anh một cảm giác rất khác. Trước đây, anh cảm thấy Khâu Tư xinh đẹp nhưng không có linh hồn. Bây giờ, Khâu Tư vẫn rất xinh đẹp nhưng phong thái ngồi bên bàn đàm phán lại vô cùng lạnh lùng. Khi ngồi bên bàn ăn, cơ hồ lại biến thành một cô gái khác. Điều đó khiến anh cảm thấy cô gái này thật khó lường, khiến người ta không thể nào hiểu rõ được nhưng đồng thời anh lại nhớ đến khuôn mặt đáng yêu của Văn Hạ. Tuy miệng nói làm anh giận nhưng cô vẫn là cô.
Hai người con gái hoàn toàn khác nhau và anh cũng hiểu về họ khác nhau. Khấu Tư hiểu biết, Văn Hạ đáng yêu. Không đúng. Tại sao anh lại đem họ ra so sánh? Rõ ràng là không thể so sánh được mà.






Bùng nổ
Văn Hạ quay về tiệm cà phê, cô liên tục gọi điện thoại nhưng di động của Tô Mạch vẫn không kết nối được. Cô nhíu mày, tay phải cầm di động chống cằm, thở ra bằng miệng, bộ dạng khiến người khác nhìn thấy chỉ muốn nhéo khuôn mặt tròn trịa của cô.
Mèo con vẫn cắm cúi viết kịch bản, Minh Ưu ngồi một bên cầm bút vẽ mà không biết rốt cuộc cậu sẽ vẽ thế nào. Bình thường chắc chắn cô sẽ rất vui nhưng hôm nay thì không. Tô Mạch của cô đã biến mất, bầu trời của cô đã biến mất, làm sao cô có thể coi như không có chuyện gì được chứ?
Buổi trưa nắng rất to. Không biết dạo này trời đất làm sao nhưng nắng gắt như thiêu như đốt. Văn Hạ có cảm giác nắng như cháy da cháy thịt, cứ ra ngoài là cô lại đau đầu. Ba người đều im lặng. Điện thoại di động liên tục vọng lại câu: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được", hết lần này đến lần khác. Văn Hạ bắt đầu cảm thấy chản nản, thờ ơ. Ánh mắt u buồn, nằm bò ra bàn.
Lúc này cửa tiệm không có khách, chỉ có thể nghe thấy tiếng ve kêu trên cây ngoài cửa sổ, tiếng Mèo con gõ bàn phím máy tính, tiếng sột soạt Minh Ưu dùng bút vẽ trên giấy, cuối cùng là giọng phụ nữ không thân thiện nhất từ điện thoại vọng lại.
- Hả? Là chị ấy sao? Sao chị ấy lại quay về? Không phải chị ấy đang ở nước ngoài sao? Trời ơi! Sao chị lại để anh em đi công tác với chị ấy chứ? Chị không biết trước đây chị ấy và anh em có tình ý với nhau sao? Ai có mắt trong thiên hạ này đều biết điều đó. Chị ngốc chết đi được. Đầu óc chị đóng băng rồi à? - Tô Tịch cứ thế buột miệng nói ra mà quên mất Văn Hạ đang giận. Đợi cô ây nói xong, Văn Hạ đã xách túi ra khỏi cửa.
- Này, chị đi đâu thế? - Tô Tịch hét lên sau lưng cô.
- Chị đi tìm Tô Mạch.
- Chị đợi em với. Em đì cùng chị. - Tô Tịch cầm chìa khóa ô tô chạy theo.
Đợi họ đi rồi, Minh Ưu mới bừng tỉnh. Hai cô gái này thật giống nhau, đều quyết định rất nhanh, nói đi là đi. Nghĩ đến đây, cậu đặt giá vẽ xuống mỉm cười.
Mèo con nhìn chăm chú cảnh này sau màn hình máy tính. Thực ra, có rất nhiều điều không nên nói với Minh Ưu nhưng có vài câu cậu vẫn phải nói. Nếu không người bị tổn thương cuối cùng vẫn là Minh Ưu.
- Cậu thích chị gái anh hả? - Không biết từ khi nào Mèo con đã đến bên cạnh Minh Ưu. Giọng nói nghiêm túc khiến Minh Ưu ngồi thẳng người, ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Minh Ưu nhìn Mèo con. Vì họ đều là những người am hiểu hội họa nên đều có thể qua tranh vẽ mà hiểu được suy nghĩ trong lòng đối phương nhưng Mèo con vì tình yêu đã từ bỏ hội họa. Tuy Minh Ưu không biết tại sao nhưng cậu luôn khâm phục lòng dũng cảm đó của Mèo con.
Minh Ưu không nói gì mà cầm bút tiếp tục vẽ phác họa Văn Hạ. Khuôn mặt cười sinh động biến thành nỗi buồn u ám. Dường như trái tim cậu cũng thắt lại, rất khó chịu. Đây gọi là thích sao?
- Dù cậu nghĩ thế nào, anh cũng phải nói cho cậu biết. Đừng xen vào giữa chị ấy và Tô Mạch. Nếu không người bị tổnthương cuối cùng sẽ là cậu. - Khi Mèo con đứng trước Minh Ưu, cậu ra dáng một người anh chững chạc. Cậu chứng kiến tình yêu của Văn Hạ dành cho Tô Mạch và được Tô Mạch cưng chiều Văn Hạ thế nào. Cậu biết tình yêu của hai người này như ở nhiệt độ 100°C vậy. Nó có thể làm tan chảy mọi thứ bất cứ lúc nào. Nếu Minh Ưu nhúng tay vào thì người đầu tiên bị huỷ diệt sẽ là cậu ấy.
Minh Ưu vẫn không nói gì. Cậu không biết nói gì. Dường như cậu lại quay về những ngày khép mình, một mình cảm nhận niềm vui với nỗi cô đơn trong thế giới của riêng mình.
Tô Tịch đưa Văn Hạ đến sân bay. Chuyến bay cuối cùng đi Hàng Châu vẫn kịp. Thật kỳ lạ! Người đàn ông này đến đó làm gì? Lẽ nào anh ta mượn cớ đi công tác để ngoại tình sao?
Sau đó, trong hai giờ đồng hồ, Văn Hạ không ngừng tưởng tượng ra cảnh Tô Mạch và Khâu Tư dắt tay nhau đi bên hồ Tây, thưởng thức trà ở lầu trà tao nhã, đi bộ dưới ánh chiều tà. Cô lắc mạnh đầu. Không đâu. Tô Mạch của cô đã nói, cả đời này anh chỉ yêu một mình cô. Nếu không thì anh sẽ biến thành thái giám, Tô Mạch c


Disneyland 1972 Love the old s