Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
ó, mẹ cậu rất đẹp. Những người đã từng gặp mẹ cậu đều nói bà rất đẹp, cái đẹp thoát tục, cái đẹp khiến người khác không dám đến gần hoặc là chính vì bà là một họa sĩ thanh cao và thoát tục nên Minh Chí Nguyên mới không dám đến gần.
Mẹ cậu mặc chiếc sườn xám màu trắng có thêu những bông hoa mẫu đơn rất lớn đang nở. Tóc bà búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần, cao quý thanh nhã. Bà kéo tay cậu nói:
- Ưu Ưu, chúng ta đi thôi.
Cậu không hiểu. Suy nghĩ non nớt của cậu không thể hiểu được cách nghĩ của người lớn nên cậu hỏi:
- Tại sao ạ? Mẹ ơi, chúng ta đi rồi thì bố phải làm thế nào ạ?
Cậu hỏi câu này mà rất lâu sau mẹ cũng không trả lời. Bà dẫn cậu ra cổng đứng nhìn con đường. Cậu biết, mẹ đang đợi bố. Hàng ngày, mẹ đều đợi bố như vậy, nhưng khi ông quay về thì bà lại vội rời xa. Cậu không hiểu, không hiểu sao và lại trốn ông như thế?
- Ưu Ưu, con nhớ sau này nhất định phải tìm một người yêu con hơn là con yêu cô ấy nhé. - Đây là câu cuối cùng bà nói vói cậu vì tối hôm đó, bố mẹ cãi nhau, mẹ bị ngã từ trên cầu thang xuống và không tỉnh lại nữa.
Từ đó, cậu cứ như thế trưởng thành và không chịu nói chuyện với người khác, lạnh lùng nhìn moị thứ. Cậu hận bố đối xử tuyệt tình với mẹ, hận bố đối xử với cậu như nghĩa vụ, hận tất cả mọi người. Khi cậu vứt bỏ cả thế giới này thì cả thế giới này lại không vứt bỏ cậu, tất cả mọi người đều muốn giành những điều tốt đẹp nhất cho cậu, muốn cậu nói chuyện. Dù bố cố gắng giải thích thế nào, cậu cũng đều không tin, không nghe. Cậu biết chắc chắn chính ông đã đẩy mẹ ngã xuống cầu thang.
Văn Hạ bước vài bước mới phát hiện ra Minhh Ưu vẫn đứng yên tại chỗ. Cô lấy tay che ánh mặt trời, gọi to:
- Này, nhanh lên đi chứ
Nghe Văn Hạ gọi, Minh Ưu mới giật mình sực tỉnh. Cậu nhìn như mất hồn nơi bố hằng ngày làm việc, nơi mẹ căm hận, nơi mà cậu luôn không muốn bước vào. Vội vàng thu lại dòng suy nghĩ, cậu sải bước đến bên Văn Hạ.
Văn Hạ thật có tài cáo mượn oai hùm. Lúc trước cô nhờ bóng Tô Mạch, hôm nay thì nhờ bóng Minh đại thiếu gia. Cô đi dép lê mà như đi giày ra trận, hùng hùng hổ hổ bước đi, suýt nữa thì tuột cả dép.
Bước đến trước quầy lễ tân, quả nhiên vẫn là cô gái đó.
Văn Hạ không thèm nhìn cô ta lấy một cái mà cứ thế bước thẳng về phía trước. Cuối cùng, cô gái đó cũng phải lên tiếng:
- Này, sao cô lại đến chứ? - Ai cũng có thể nghe ra giọng điệu hết kiên nhẫn và coi thường của cô ta.
Dường như Văn Hạ không nghe thấy mà vẫn cứ tiếp tục bước về phía trước. Chỉ nghe thấy tiếng cô gái đó ầm ĩ, tiếng bước chân đến gần, sau đó giữ cánh tay cô lại thì cô mới thở dài, ngoái đầu nhìn cô ta lạnh lùng nói:
- Cô làm gì vậy?
- Cô không được làm loạn ở đây. Cô không tự nhìn lại thân phận mình đi. - Cô nhân viên lễ tân vẫn "thi hành nhiệm vụ" ra điều dạy dỗ cô.
- Thân phận tôi thì làm sao? Cô biết thân phận tôi thế nào sao? - Văn Hạ nhíu mày hỏi cô ta.
Cô gái đó nhìn cô từ trên xuống dưới một cách khinh bỉ nỏi:
- Nơi này không có ai đi dép lê cả.
Văn Hạ nhếch mép, khoanh tay nói với cô ta:
- Cô nhớ cho kỹ, người đầu tiên đi dép lê vào đây tên là Văn Hạ, là bà cô tôi đấy.
- Cô . . . - Cô nhân viên lễ tân đang định xoay người gọi bảo vệ thì không ngờ vừa ngoái đầu lại, cô ta nhìn thấy Minh Ưu bước đến.
Tất cả mọi người đều biết nhà họ Minh có một thiếu gia và cũng biết ông Minh Chí Nguyên rất coi trọng, rất yêu thương cậu ấy nhưng cậu ấy rất ít khi đến công ty. Hôm nay câu ấy đến đã khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên và cũng thu hút sự chú ý của không ít người.
Cô gái đó đang định nở nụ cười chào Minh Ưu thi Minh Ưu lại đi thẳng đến bên Văn Hạ dịu dàng hỏi:
- Có chuyện gì thế? - Đương nhiên cậu biết Văn Hạ muốn phối hợp thế nào, diễn kịch mà.
Cô gái đó ngớ người, ánh mắt chuyển từ Văn Hạ sang Minh Ưu, bộ dạng không biết mình sai ở đâu. Văn Hạ thì sao? Cô làm như không hề có chuyện gì nói với Minh Ưu:
- Cô ấy nói đi dép lê không được vào đây.
- Tôi bảo vào được là vào được. Đi thôi. - Nói xong, Minh Ưu bước về phía thang máy. Có mấy nhân viên đang đợi thang máy xuống thấy cậu bước đến vội vàng tránh sang một bên. Văn Hạ thầm nghĩ, làm thiếu gia thật sướng, có tiền hay thật. Sau đó, cô lê đôi dép loẹt quẹt chạy theo, bỏ lại cô nhân viên lễ tân đứng đó sững sờ.
Lần này, cô ta thật sự nhớ rõ, người con gái đầu tiên đi dép lê vào công ty Minh Thị có tên là Văn Hạ.
Khi vào trong thang máy, Văn Hạ vẫn vô cùng đắc ý đợi Minh Ưu dẫn cô đến văn phòng của Tô Mạch hỏi thư ký của anh, cô mới biết một tin động trời. Tô Mạch đi công tác với một người con gái, người con gái đó chính là Khâu Tư.
Cô điên thật rồi. Nếu cô gái đó không có ý gì với Tô Mạch thì cô sẵn sàng lấy đầu mình ra làm bóng cho cô ta đá. Chộp lấy điện thoại, cô gọi ngay cho anh, vẫn tắt máy. Tiếng dập điện thoại xuống bàn khiến cô thư ký của Tô Mạch giật nảy cả mình. Khi mọi người vẫn chưa hết kinh ngạc thì cô lại kéo dép lê chạy đi, bỏ mặc Minh Ưu ngơ ngác ở đó.
Sau khi Tô Mạch đến nơi thì vội vàng tham gia buổi họp của công ty, điện thoại của an