Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.
ữa anh đã nói dối cô. Anh đã thề. Anh nói:
- Văn Hạ, cả đời này anh tuyệt đối sẽ không bao giờ nói dối em. Nếu không anh cũng không thể có được tình yêu của em.
Tranh chấp
Văn Hạ phát hiện ra mình đúng là một kẻ ngốc, chẳng có dũng khí gì cả. Khi cô nhìn thấy cảnh đó, nếu là trước đây cô sẽ nói, mình nhất định phải lao lên đánh chết cô gái đó vì cô ta dám cướp Tô Mạch của mình.
Nhưng khi chuyện này thật sự xảy ra thì cô lại né tránh. Cô không dám đối mặt với nó, không dám tin. Người đàn ông luôn miệng nói sẽ không lừa dối cô, người dàn ông hàng ngày luôn ôm ấp nói yêu cô, lúc này trong lòng anh lại là người con gái khác. Cô bỏ chạy, nước mắt không ngừng rơi. Cô đau đớn, buồn tủi. Sao anh có thể đối xử với cô như vậy? Sao có thể chứ?
Lúc này, Tô Mạch đã đẩy Khâu Tư sang một bên. Nhìn thấy bóng anh vội vã lao đi, Khâu Tư nhếch mép nở nụ cười tự giễu. Từ khi nào cô lại đi sử dụng thủ đoạn này để có được một người đàn ông chứ? Thật đáng buồn!
- Chị đã cố ý đúng không? - Lúc này Tô Tịch đã bước lên lầu, ngồi xuống trước mặt Khâu Tư, nhìn người con gái mà cô từng ngưỡng mộ.
Cô hoảng hốt đứng đó mà không biết nên làm gì, Tô Mạch lao đến kéo cô quay lại, ôm chặt cô vào lòng.
Người lái xe thò đầu ra, giận dữ quát:
- Muốn làm loạn thì về nhà mà làm. Đây không phải là chỗ để chơi.
Bình thường chắc chắn Văn Hạ sẽ quay lại mắng anh nhưng hôm nay cô quá buồn, quá sợ hãi, người cô run lên bần bật. Tô Mạch ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng nói:
- Không sao. Cưng ngoan nào. Không sao rồi. Anh ở đây rồi.
Văn Hạ gạt nước mắt, hoảng sợ nghĩ lại cảnh vừa nãy. Cô vội đẩy Tô Mạch ra. Cô không cần. Cô không cần thứ người khác đã dùng. Người đàn ông này vừa mới ôm người con gái khác. Cô không cần. Cô có lòng tự trọng của mình.
- Đừng thế. Em nghe lời anh đi. - Tô Mạch cố gắng không để Văn Hạ vùng ra khỏi vòng tay anh. Thời tiết nóng nực khiến cả hai người đều vã mồ hôi nhưng họ vẫn giằng co nhau như vậy, không ai chịu nhượng bộ.
- Em nghe lời anh một chút được không? Đừng thế nữa - Cuối cùng Tô Mạch cũng không chịu nổi, anh nắm lấy đôi vai cô, nhíu mày quát.
Văn Hạ nghe anh nói như vậy thì ngẩng đầu không chút sợ hãi nhìn anh, dù nước mắt ngân ngấn, dù trong lòng đau đớn nhưng lúc này ánh mắt cô tràn đầy dũng cảm và kiên định.
- Tô Mạch, đến lúc này mà anh còn quát em sao? Là em sai sao? Tất cả đều là lỗi của em sao? - Giọng Văn Hạ run rẩy, đôi mắt sưng mọng của cô đang giăng đầy sương mù.
- Không phải. Em nghe anh nói. Chuyện này không như em em nghĩ đâu. Thật đấy. - Tô Mạch biết mình không có tư cách để nói như thế, giọng anh dần dịu lại.
- Vậy là thế nào? Tô Mạch, anh nhớ anh đã từng nói gì với em không? Anh còn nhớ không? - Văn Hạ buồn bã nhìn Tô Mạch. Tô Mạch không dám đối diện với nỗi đau và nỗi buồn trong đôi mắt đó: - Em đã từng nói, từ ngày đầu tiên em bắt đầu quyết định yêu anh, em tin tưởng anh mọi điều. Mỗi câu nói của anh, chỉ cẩn là anh nói với em thì em đều tin. Em cũng từng nói, Tô Mạch, nếu anh có người con gái khác mà em phát hiện ra thì dù ai nói em cũng đều không tin, em chỉ tin vào mắt mình và lời anh nói. Vậy thì bây giờ anh có thể nói cho em biết, anh làm cho em tin điều gì đây?
Đối mặt với câu chất vấn của Văn Hạ, Tô Mạch không nói được lời nào. Đúng vậy. Ba năm trước, ngày đầu tiên họ bên nhau, Văn Hạ đã nói, Tô Mạch, em yêu anh nên em tin anh. Đời này, anh đừng lừa em nhé.
Nhưng anh đã nói dối và còn bị cô phát hiện tại trận. Nói gì cũng vô ích nên anh chọn cách không nói gì. Anh biết với tính khí của Văn Hạ, dù có nói thế nào cũng vô ích. Tốt nhất là nên để cho cô bình tĩnh lại.
Nhìn khuôn mặt bình tĩnh và thái độ trầm lặng của Tô Mạch, Văn Hạ thật sự rất đau lòng. Đến cả giải thích anh cũng không muốn làm, cô thật sự không còn lý do gì đế tồn tại nữa sao? Cô thật sự bị anh vứt bỏ rồi sao?
- Anh nói đi, Anh nói đi. Anh nói là anh không nói dối đi. Anh nói là em đã hiểu nhầm rồi đi. Anh nói đi . . . - Văn Hạ nắm lấy áo sơ mi của Tô Mạch lặp đi lặp lại câu nói này. Trên phố có rất nhiều người qua lại. Mọi người đều dừng lại nhìn họ. Cô gái đau buồn khóc lóc, giọng như cầu khẩn, chàng trai vô cùng đau khổ nhưng mọi người vẫn đứng nhìn, chẳng ai có thời gian và sức lực đi giải quvết nỗi buồn và nỗi đau cho người khác. Thế giới này chính là như vậy.
Cuối cùng Tô Mạch không nhịn được nữa, chậm rãi nói:
- Văn Hạ, thật sự là em đã hiểu nhầm. Anh không cố ý nói dối. Anh. . .
- Có mấy người cố ý nói dối chứ? Em chỉ hỏi anh mục đích anh nói dối là gì? Anh muốn bắt cá hai tay sao?
- Văn Hạ, lòng khoan dung của anh chỉ có giới hạn. Em đừng càn quấy như vậy nữa. Em cứ tiếp tục như vậy thì anh thực sự không chịu nổi đâu. - Tô Mạch nghe những phán đoán của Văn Hạ. Thực sự là anh không chịu nổi nữa và cuối cùng anh như con sói hoang nổi khùng.
Văn Hạ không dám tin đây là Tô Mạch. Thường ngày Tô Mạch đối xử với cô dịu dàng như thế, Tô Mạch yêu chiều cô như thế mà anh nói cô là