pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

Hôm nay không có việc gì nên anh ta đến khách sạn đón Tô Tịch cùng đi, vừa rồi anh đã làm xong thủ tục ra viện.
Tô Tịch đứng bên giường bệnh nói:
- Đợi một chút. Anh em sắp đến rồi. Lâu lắm rồi hai người không gặp nhau. - Tô Tịch vừa nói vừa nhìn sắc mặt Văn Hạ. Cô biết bình thường Văn Hạ rất hiểu chuyện, chỉ cần có người ngoài thì tuyệt đối cô sẽ không nổi giận với Tô Mạch. Cô biết rõ điều này nên mới nói như vậy.
Quả nhiên Văn Hạ không nói gì mà ở đó đợi.
Tô Mạch cũng cả đêm không ngủ, ngồi hút thuốc. Sáng sớm, khi Khâu Tư đến thì phản ứng đầu tiên của cô là bước vào nhìn thấy bộ dạng trầm lặng tiều tụy của Tô Mạch mà thấy xót xa đau đớn.
- Anh không sao chứ? - Khâu Tư dịu dàng hỏi.
Ánh mắt hư vô của Tô Mạch nhìn cô, mở cửa sổ ra, anh đứng đó nhắm mắt tận hưởng ánh sắng, nhẹ nhàng nói:
- Không sao.
Khâu Tư là một cô gái thông minh. Cô biết nên dành cho Tô Mạch thời gian và không gian, có rất nhiều việc cô không thể chen vào được, đặc biệt là đối mặt với sự nhạy bén của Tô Mạch. Nếu không chắc chắn rằng người đầu tiên gặp xui xẻo sẽ là cô.
- Anh đi rửa mặt đi rồi đi ăn sáng. Lát nữa, chúng ta còn phải ra ngoài. - Khâu Tư vừa định bước đến đứng bên anh thì Tô Mạch xoay người bỏ đi cầm theo chiếc áo choàng tắm, không ngoái đầu lại nói với cô:
- Em cứ xuống dưới đợi anh. Anh sẽ xuống ngay.
Khâu Tư đi rồi, Tô Mạch đứng dưới vòi hoa sen để nước xối vào mình. Thật là buồn. Trái tim và thân thể đều thấy khó chịu nhưng lòng tự trọng của anh không cho phép anh gục ngã, còn có công việc đang đợi anh, còn có Văn Hạ đợi anh nhưng Văn Hạ có thật sự đang đợi anh không? Anh bỗng cảm thấy rất sợ.
Văn Hạ đợi Tô Mạch ở bệnh viện hơn hai tiếng đồng hồ nhưng anh vẫn không đến. Lòng kiên nhẫn của con người có giới hạn, cô thật sự không chịu nổi nữa. Tại sao rõ ràng là cô không sai mà dường như tất cả lại đều như là lỗi của cô vậy? Cô cũng không cần người đàn ông hư hỏng như vậy. Danh ngôn của Văn Hạ cô là gì? Đàn ông dùng để yêu chứ không phải dùng để làm tổn thương, thế nên bất chấp Tô Tịch ngăn cản, một mình cô đã bỏ đi.






Đường ai nấy đi
Thực ra Tô Mạch đã đến, có điều anh đến muộn một chút. Tới lúc anh gọi điện cho Tô Tịch thì mới biết Văn Hạ đã bỏ đi rồi. Anh ngồi ở hành lang bệnh viện, cô đơn nhìn cánh cửa vẫn mở đó. Anh bỗng cảm thấy liệu mình có quá cố chấp không? Tại sao đàn ông không thể cúi đầu? Tại sao anh không thể đến giải thích cho cô hiểu?
Anh biết cô đang giận, tại sao anh còn nổi nóng với cô chứ? Nhưng anh thật sự rất mệt mỏi. Cơ thể mệt mỏi, trái tim cũng mệt mỏi. Họ đều không còn là trẻ con, sống bên nhau lâu như vậy mà chẳng lẽ không có một chút lòng tin nào với nhau sao? Sao anh không đau lòng chứ? Sao anh không giận chứ? Anh cũng chỉ là một người bình thường mà thôi. Chẳng qua anh cũng chỉ lớn hơn Văn Hạ chưa đến một tuổi. Sức chịu đựng của anh cũng có hạn.
Mặc dù nói như vậy có thể là rất vô trách nhiệm nhưng từ ngày anh và Văn Hạ bắt đầu sống với nhau, anh biết mình phải đóng vai trò là người cha, người anh. Sự dựa dẫm của Văn Hạ vào anh là động lực giúp anh trưởng thành. Anh cảm thấy, chỉ có như vậy, quan hệ của họ mới bên vững nhất. Thế nên anh đã nuôi dưỡng tính cách của Văn Hạ kiêu ngạo ngang ngược như ngày hôm nay. Anh chiều lòng cô chỉ cần cô vui, anh yêu thương cô chỉ cần cô cảm thấy hạnh phúc nhưng hôm nay ngoảnh đầu lại nhìn, anh làm như vậy có phải là quá ích kỷ không? Vì muốn giữ cô mãi ở bên mình mà anh đã biến cô trở thành Văn Hạ như vậy.
Anh còn nhớ, khi họ mới quen nhau, Văn Hạ nói rất nhiều về lý tưởng của mình. Cô muốn trở thành một giám đốc ưu tú, một người phụ nữ thành đạt, chứ không muốn mãi mãi đứng sau lưng đàn ông, cô muốn tất cả mọi người đều ghi nhớ cái tên Văn Hạ này.
Anh nói:
- Văn Hạ, cả đời này chỉ có anh yêu em nhất thôi.
Vậy là anh đã dần làm Văn Hạ thay đổi suy nghĩ. Cô nàng Văn Hạ tự lập không còn nữa. Cô nàng Văn Hạ bây giờ rất tùy hứng, thích làm nũng và đa sầu đa cảm. Bây giờ Tô Mạch nghĩ lại, có thể anh đã sai. Mặc dù anh thích Văn Hạ giống như chú mèo con ngày ngày cuộn tròn trong lòng anh nhưng anh không nên làm thay đổi cách nghĩ của cô. Trấn áp lý tưởng của cô. Bây giờ cô cả ngày ngồi thẫn thờ trong tiệm cà phê đó cũng sẽ thấy rất thất vọng cà chán chường nhưng cô rất ít khi nhắc đến điều đó với anh. Anh biết, cô là người hiểu chuyện, cô cố gắng không dựa dẫm vào anh, giảm bớt gánh nặng cho anh nhưng anh cảm thấy như vậy họ ngày càng xa nhau, ngày càng mất cảm giác an toàn, anh càng giữ chặt thì cô càng chạy xa.
Ngồi một lát. Tô Mạch vừa định đứng dậy thì bỗng anh thấy chóng mặt. Anh giơ tay vịn vào tường thì lúc đó có một cánh tay dìu lấy vai anh. Anh ngẩng đầu nhìn, một khuôn mặt quen thuộc.
Văn Hạ đã bỏ đi. Cô nàng Tô Tịch cũng coi như có chút lương tâm nên đã đi theo cô. Nếu không thì đến cả tiền vé xe cô cũng không có. Trên đường đi, cô không chịu nói lấy một câu. Tô Tịch vừa lén nhìn sắc mặt cô vừa thăm dò nhắc đến Tô