Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.

đã nói rồi. Dù cô có ở với người khác thì anh cũng muốn cô sinh con cho anh, sinh cô con gái mũm mĩm giống như cô. Lúc đó, họ đã rất vui!
- Chị đừng quá kích động. Em biết cả rồi. Nhưng em nghĩ hai người sẽ sớm giảng hòa thôi. Thật đấy. Chị thấy anh em đối xử với chị như vậy cơ mà. Tính anh ấy là như vậy. Anh ấy còn đối xử với cả mẹ mình như vậy cơ mà. Mấy ngày nữa anh ấy nguôi giận là lại ổn thôi. - Thực ra trước đó Tô Tịch đã đi tìm Tô Mạch. Tô Mạch cố gắng kìm nén sự lo lắng của mình nhưng trông anh thật tiều tụy, cả căn phòng ngập tràn khói thuốc.
Tô Mạch nhờ Tô Tịch chăm sóc Văn Hạ. Anh đã nói với cô ấy rất nhiều. Khi Văn Hạ ốm thì cần phải uống sữa chua hãng nào, phải ắn bánh trứng vị gì, phải đem máy điện tử PS2000 đến cho cô chơi, đem đống tạp chí thần tượng lá cải đến cho giải sầu. Anh nói mà Tô Tịch thấy ngán ngấm. Cô ấy thật sự không hiểu nổi hai người này. Rõ ràng là họ yêu nhau đến chết đi được, vậy mà lại cứ làm tổn thương nhau như vậy. Tình yêu kiểu này khiến cô ấy tổn thương nhau như vậy. Tình yêu kiểu này khiến cô ấy muốn chùn bước.
Lúc này, Mạc Đông đẩy cửa bước vào. Anh ta ngẩng đầu nhìn thấy Tô Mịch trước tiên mà bàng hoàng. Sau đó Tô Tịch lên tiếng gọi anh trước:
- Anh Mạc Đông, sao anh lại ở đây?
Mạc Đông cũng lộ vẻ kinh ngạc. Sau một hồi giải thích, Văn Hạ mới biết hóa ra Mạc Đông là bạn thưở nhỏ của Tô Mạch. Khi lên cấp ba, gia đình anh ta chuyển đi nên đã nhiều năm họ không gặp nhau. Hồi đó, ngày nào Tô Tịch cũng chạy theo bọn họ nên cô ấy cũng rất thân thiết với Mạc Đông.
Văn Hạ tựa vào đầu giường nhìn Tô Tịch gọi anh Mạc Đông một cách thân thiết thì cô biết, cô nàng đó đã quên đi nỗi buồn thất tình, mùa xuân lại đến ngay thôi. Thực ra cô cũng rất thích điểm này của Tô Tịch, hùng hùng hổ hổ, cái gì cũng nhanh nhẹn như thế. À không, nói năng thì đầy ẩn ý. Cái gì mà anh trai và chị dâu đến Hàng Châu du lịch chứ? Lúc này, Văn Hạ đau hết cả đầu. Cô nhìn Tô Tịch bảo họ để cô một mình.
Trong khách sạn, phòng Tô Mạch tràn ngập khói thuốc. Người nào bước vào đều có thể chết sặc nhưng anh vẫn ở trong đó chẳng hề hay biết. Khói thuốc lan tỏa khắp phòng. Anh nghe Tô Tịch nói Văn Hạ bị ốm thì lập tức thấy lòng nóng như lửa đốt, khói như bốc ra theo đường miệng nhưng anh xấu hổ không chịu đi mà chỉ nhờ Tô Tịch vô số công việc, cũng không biết cô nàng vô lo vô nghĩ đó có nhớ hết hay không? Anh đã chiều Văn Hạ quá nên lạ nhà là cô sẽ không ngủ được, đồ ăn không hợp khẩu vị là cô sẽ không động đến. Cô lại vụng về nên không biết ở bệnh viện có bị người ta bắt nạt không nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn quyết định không đi thăm dò. Ương bướng như thế thì cũng cẩn thận được thái độ phản hồi tương xứng.
Đến lúc này, anh mới nhớ lại buổi chiều mình đã nói chia tay với cô rồi. Thực ra anh đâu có nghĩ là thật, không ngờ cô nàng đó lại đau lòng đến vậy. Giảng hòa hay không cứ để sau. Không đúng, nhất định phải giảng hòa, nếu không thì anh sống thế nào? Tô Mạch thật sự không dám nghĩ đến cuộc sống không có Văn Hạ.
Lại nói chuyện Hà Khanh và Cẩm Sắt. Dưới sự kiên trì của Cẩm Sắt, cuối cùng Hà Khanh đành phải ký vào đơn ly hôn. Đến phút cuối mà anh cũng không hề biết rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì. Anh hỏi:
- Tại sao?
Cô nói:
- Không còn tình yêu nữa. Em mệt mỏi rồi.
Anh cũng không nói gì thêm. Đây là án tử hình đã phán trực tiếp, anh không thể xoay chuyển được nữa. Ở hai thành phố có hai người yêu nhau đã từng coi tình là cơm ăn, là không khí, là nước uống. Vậy mà họ lại ly hôn, chia tay. Lẽ nào xã hội này thật sữ không chứa đựng tình yêu như vậy sao?
Đúng như những gì Tô Mạch dự liệu, tối đó Văn Hạ không tài nào chợp mắt được. Sáng sớm hôm sau đầu cô đau như búa bổ nhưng chẳng có chuyện gì cả, bác sĩ nói cô có thể ra viện. Tối qua, cô nàng Tô Tịch thấy trai quên bạn đã bỏ đi theo người ta vẫn chưa quay lại, bỏ cô bị đói. Sau này cô sẽ cho cô nàng đó biết tay.
Khi cô đang nghĩ sẽ cho cô nàng đó biết tay thì cuối cùng cô nàng đó đã đến. Từ xa, cô đã nghe thấy tiếng cô nàng đó nũng nịu:
- Anh Mạc Đông. . . Anh Mạc Đông. . . - Ngọt chết đi được, ngán chết đi được. Văn Hạ thấy buồn. Cô thật vĩ đại, hy sinh bản thân để giúp cho Tô Tịch. Hu hu hu. . . . Nếu cô không bị ốm thì làm sao Tô Tịch có thể tình cờ gặp lại người hàng xóm hồi nhỏ chứ?
Coi như cô ấy cũng có lương tâm. Cô ấy đã mua cho cô những đồ ăn cô thích. Thật không ngờ cô ấy lại có lòng như vậy nhưng những thứ mày lại làm cho Văn Hạ càng buồn hơn. Trước đây đều là Tô Mạch mua rất nhiều đồ ăn vặt cho cô. Anh nói phải nuôi cho cô béo trắng ra. Bây giờ thì sao? Người đàn ông đó đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có tin tức gì. Đúng là anh không cần cô nữa sao?
Tô Tịch nhìn ánh mắt của Văn Hạ vừa gọi điện cho Tô Mạch. Cô ấy vừa gọi điện cho Tô Mạch báo cáo tình hình, bảo anh đến đón Văn Hạ ra viện. Tuy Tô Mạch không có phản ứng gì nhưng cô ấy tin anh mình không phải là người đàn ông không ra gì.
- Anh làm xong thủ tục ra viện rồi. Khi nào chúng ta đi đây? - Mạc Đông là giám đốc một công ty du lịch.