pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

Mạch. Cô ấy nói anh đến bệnh viện, nói anh đến muộn, nói anh cũng buồn, nói cả đêm qua anh không ngủ, nói phòng anh ngập trong khói thuốc lá.
Văn Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ tỏ vẻ như không nghe thấy gì. Thực ra sao cô có thể không nghe thấy chứ? Bao nhiêu năm nay, chỉ cần nhắc đến hai chữ "Tô Mạch" là tai cô đã tự động dựng lên giống như một phản xạ có điều kiện vậy. Sao anh có thể cả đêm không ngủ? Sao anh có thể hút thuốc cả đêm? Sức khỏe của anh vốn không tốt mà. Đừng giày vò bản thân như vậy chứ! Người đàn ông này luôn biết cách giày vò cô.
Bỏ đi. Chẳng liên quan gì đến cô. Trước đây bao nhiêu lần cãi nhau, tranh chấp đều không nhắc đến chia tay. Dù có như thế nào cô cũng không dùng hai chữ đó để uy hiếp anh. Bởi vì cô biết, lời đã nói ra thì không thể rút lại được. Cô có lòng tự trọng, lòng kiên trì của mình. Bao lâu nay, cô đã thay đổi thế nào? Tại sao cô lại luôn thay đổi như vậy? Tô Mạch vẫn như thế, luôn luôn thuận theo cô. Cô giống như đồ vật thuộc về anh, không có sở thích riêng, không có quyền tự chủ. Trước đây, cô chìm trong hạnh phúc đó nhưng bây giờ thì sao? Cô thật sự rất buồn!
Vì cô ghen nên họ mới chia tay.
Không đâu. Cô biết Tô Mạch là người đàn ông kiên định, không phải sợ dù đối tượng là Khâu Tư xinh đẹp kia. Cô buồn vì anh đã nói dối. Dù là tại sao thì anh cũng đã nói dối. Anh đã từng hứa, anh tuyệt đối không nói dối cô. Lời thề có thể phá bỏ dễ dàng như vậy sao? Thế nên cô mới thật sự đau lòng.
Cô đã từng không tin tưởng vào tình yêu, cảm giác đó là chỉ là chuyện tán gẫu, làm gì có chuyện như thế, làm gì có chuyện một người sống vì một người khác. Nhưng từ sau khi gặp Tô Mạch, cô cảm thấy cô sinh ra vì anh, anh là lý do để cô tồn tại. Ý nghĩ này đã đưa Tô Mạch trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Cô tự hào nói với tất cả mọi người rằng, nhìn xem, đây là tình yêu đấy.
Tình yêu càng sâu đậm thì khi tan vỡ sẽ tổn thương càng lớn. Cô khó chịu, cô cố chấp, cô không tự mình vượt qua nổi cạm bẫy đó. Tô Mạch vứt bỏ cô ở đầu phố. Cô bị ốm cũng không đến thăm. Cô khỏi bệnh cũng không đến đón. Mọi thứ trong quá khứ đều hết rồi. Hôm nay, cô mới biết, cô không phải là nàng công chúa trong truyện cổ tích, Tô Mạch cũng không phải là hoàng tử, họ chỉ là những người bình thường, giống như những người bình thường đi trên phố. Tình yêu của họ rất bình thường, sẽ cãi nhau, sẽ tranh chấp và sẽ. . . chia tay.
Xuống máy bay, Văn Hạ muốn về nhà ngủ một giấc, bộ dạng cô vẫn như kẻ mất hồn nhưng không hiểu tại sao trong mắt cô lại xuất hiện sự kiên định khiến Tô Tịch phát sợ. Cô ấy vốn vẫn định tiếp tục đi theo nhưng Văn Hạ sống chết không chịu nên Tô Tịch đành phải quay về nhà. Cô ấy biết chuyện này không dễ dàng giải quyết vì hai con trâu húc nhau ắt sẽ có con bị thương.
Tô Mạch không ngờ mình lại gặp Mạc Đông ở đó. Đương nhiên Mạc Đông không nói với anh là Tô Tịch bảo anh ta quay lại xem anh thế nào. Tô Tịch đã sớm kể chuyện của Văn Hạ và Tô Mạch cho Mạc Đông nghe. Cô ấy vốn không có sức để kháng trước sự hấp dẫn của trai đẹp, huống hồ đó lại là anh chàng đẹp trai mà cô đã thầm yêu từ nhỏ.
- Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau. Cậu sống thế nào? - Mạc Đông lên tiếng trước. Từ nhỏ đến lớn, anh ta luôn có khí chất làm anh, luôn làm người khác thấy tin tưởng.
Tô Mạch liếc nhìn anh ta, nhấp một hớp cà phê, bình thản nói:
- Cũng tạm ổn. Chỉ thế thôi. Còn cậu?
Nếu là hôm khác thì nhất định Tô Mạch sẽ nhiệt tình ôn lại chuyện cũ, nói về viễn cảnh tương lai với Mạc Đông nhưng hôm nay anh thật sự không có tâm trạng, không còn đủ sức lực. Văn Hạ biến mất như thế một phần cuộc sống của anh bị mất đi, trái tim cũng bay xa.
- Tớ đã gặp bạn gái cậu rồi. Xinh thật đấy! Khi nào thì cậu mời tớ uống rượu mừng vậy? - Mạc Đông cố gắng thay đổi không khí. Anh ta mỉm cười nhìn người bạn thân.
- Sai rồi. Đó là vợ chưa cưới của tớ. Rượu mừng thì lúc này không thể uống chứ? - Tô Mạch vẫn theo phản xạ nói Văn Hạ là vợ chưa cưới của anh. Vốn dĩ là như vậy nhưng liệu Văn Hạ có còn quay về bên anh không? Anh thật sự có thể sửa được tính cố chấp của mình không? Anh không dám chắc chắn điều gì.
- Ồ ồ! Được rồi. Vài hôm nữa tớ sẽ đến chỗ cậu. Tớ mời cậu.
- Ừ. Không thành vấn đề. Phải rồi. Khâu Tư về rồi đấy. Cậu đã biết chưa? - Tô Mạch vừa khuấy tách cà phê vừa buồn bã nói.
Lần này đến lượt Mạc Đông không nói gì, trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ. Mãi sau, hình như Tô Mạch nghe thấy tiếng anh ta nói, tất cả đều đã quay trở lại.
Văn Hạ về đến nhà, việc đầu tiên là cô thu dọn đồ đạc. Cô quyết định, lần này cô sẽ bỏ nhà đi "thật sự", rất chính thức thế nên cô lấy va li của mình ra xếp đồ đạc. Đánh vật cả buổi chiều, cô mới phát hiện ra là mình có quá nhiều đồ đạc, không hề chứa hết trong một chiếc va li. Sau đó, lại có một vấn đề, đó là bỏ nhà đi thì cô sẽ ở đâu?
Suy nghĩ cả buổi mà chẳng nghĩ ra nơi nào. Cô ngồi trên chiếc vali da rồi thở dài não nề. Đúng lúc đó, điện thoại di động đổ chuông. Cô liến mắt nhìn xem liệu có phải là Tô Mạch không? Nếu đúng thì cô nên nói gì? Bá