Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

Anh đúng là kẻ vô tình vô nghĩa, lòng lang dạ sói, vong ân phụ nghĩa.
Tô Mạch cũng thản nhiên nói:
- Văn Hạ, nếu lúc đó em như bây giờ thì anh cũng không theo đuổi em đâu.
Sau đó, hai người cứ thế quay vòng như vậy, quay đến khi hai người cùng mệt mỏi. Khi hòa bình trở lại, hai người sẽ nằm trên giường nhìn trần nhà nói:
- Chúng ta đừng cãi nhau nữa. Tốn năng lượng quá! Chúng ta đói rồi. Dù sao quá khứ cũng qua rồi. Chúng ta nên sống cho tốt thôi.
Thế nên cô mới nói với bà nội là phải quay lại cửa tiệm. Cô mỉm cười tạm biệt Hắc Hắc. Cô còn nói:
- Mẹ sẽ sớm đến đón con về nhà.
Bà nội thấy vậy bèn cười mắng co:
- Con bé này ương bướng nhưng cũng tốt quá!
Văn Hạ nói với bà nội:
- Bà nội, chạy sẽ về nhà cầu hôn Tô Mạch.
Thực ra, mọi người đều nên lạc quan để sống. Huống hồ, cô là cô gái mạnh mẽ như vậy, cô muốn tất cả mọi người đều thấy, Văn Hạ cô đã lấy một người đàn ông giống như hoàng tử. Cô là công chúa. Ai không phục thì người đó cứ đến. Không thể cứ để mãi trong lòng, nên cố gắng phấn đấu vì tương lai.
Hà Khanh đã quên mất bao nhiêu lần anh lái xe đến nhà Cẩm Sắt. Thật ngốc! Cũng không biết thời niên thiếu anh từng đợi cô ở dưới nhà bao nhiêu lần như vật để cùng cô đi học.
Lúc đó, vườn nở đầy hoa, hương thơm thoang thoảng. Tiếng cười của người con gái vang lên như tiếng chuông bạc truyền đến tai mọi người. Nó đem đến niềm vui cho họ, khiến họ cảm thấy đây là một buổi sáng tuyệt đẹp!
Khi đó Cẩm Sắt rất vui rất xinh đẹp. Bây giờ Cẩm Sắt luôn u sầu. Dù cho anh có che mưa chắn gió như thế nào thì cô cũng lựa chọn từ bỏ. Thế nên anh chỉ có thể lặng lẽ nhìn cô, nhớ về quá khứ và tiếc nuối tương lai.
Anh phát hiện ra Cẩm Sắt thường xuyên đến quán cà phê của Văn Hạ nên anh cũng thường xuyên “đi qua” đó. Anh ngồi ở cửa sổ nhìn cô. Thi thoảng cô chau mày, mệt mỏi. Anh không thể đến bên an ủi cô như trước đây nhưng cũng yên lòng.
Bản thân anh nghĩ, anh đang bị thứ gì đó giày vò. Anh đã bao nhiêu lần tưởng tượng thời niên thiếu, anh đến trước mặt cô, nói với cô rằng, em quay về đi. Nhưng anh phát hiện ra rằng, không biết là do mình đã già hay là để ý quá nhiều thứ. Anh vẫn còn giữ quá nhiều thứ trong lòng và việc đó khiến anh không thể kích động như ngày xưa được nữa. Thế nên có lúc anh chỉ có thể nói về sự kích động của Văn Hạ. Anh cảm thấy nó có tác dụng rất lớn. Ít nhất nó cũng khiến anh cảm thấy dù bất cứ hành động nào cũng có lý do của nó.
- Em nhận ra là anh vốn không muốn ly hôn. Vậy đi tìm chị Cẩm Sắt nói chuyện không được sao? Hai bên càng gây càng to chuyện. Thật đấy! Giống như em và Tô Mạch này. Hai người cùng xấu tính, tranh cãi như hai con trâu húc nhau. Cuối cùng em nghĩ, liệu có nên tiếp tục nữa không? Thế thì không thể làm như vậy. Tóm lại luôn phải có một người cúi đầu. Hơn nữa, cúi đầu trước người mình yêu thì có gì là mất mặt chứ? – Bình thường Văn Hạ cứ láu ta láu táu, dễ dàng kích động nhưng nói lý cũng có đầu có đuôi, Hà Khanh nghe mà bàng hoàng.
- Nhưng dù anh có cúi đầu thì cô ấy cũng không thèm nhìn lấy một cái. Anh phải làm thế nào? – Hà Khanh tự nhiên lại bước theo dòng suy nghĩ của Văn Hạ mà không hề phát hiện ra.
Văn Hạ trầm ngâm, thở dài nói:
- Anh vốn không thể bỏ được lòng tự trọng của đàn ông. Nếu là Tô Mạch, chắc chắn anh ấy sẽ bỏ lòng tự trọng xuống nước cầu xin em một lần khiến em vui muốn bay lên trời vậy. Anh hãy tin em, anh cầu xin chị Cẩm Sắt một lần, nói chuyện với chị ấy, chắc chắn sẽ có kết quả. Thật đấy!
Khi Hà Khanh đi anh vẫn còn bán tín bán nghi nhưng ít nhất cũng không đến nỗi không biết minh nên làm thế nào. Có lẽ Văn Hạ nói đúng. Có lúc đàn ông cũng thật sự phải hạ mình. Phụ nữ luôn nói, cần phải yêu người đàn ông biết hạ mình. Một người đàn ông nếu biết hạ mình một lần như thế sẽ khiến người phụ nữ của họ biết rằng, phụ nữ họ không hy sinh vô ích. Qua cuộc nói chuyện hôm nay, có lẽ anh có thể tìm ra một hướng để cố gắng.
Tuy mấy ngày nay, mặt trời chiếu như thiêu như đốt nhưng nhiệt độ trong tiệm cà phê Hạ Mạch 86o không hề cao. Vì Mộc Du bận thi cuối kì, Mèo con bận viết kịch bản, hình như Minh Ưu theo phân công của nhà trường đi vẽ ngoại cảnh, thậm chí cô nàng Tô Tịch vô lương tâm cũng không biết bị cái gì đâm trúng mà chạy đi làm hướng dẫn viên du lịch.
Nhắc đến Tô Tịch thì không thể không nói đến mấy vụ của cô ấy. Ban đầu cô ấy nói với Mạc Đông là mở tiệm cà phê, sau đó vì nghe người ta nói mình có khả năng làm hướng dẫn viên du lịch cũng có thể trước đây đã có niềm đam mê này nhưng quả thật cô rất hợp với nghề này. Khả năng lớn nhất của Tô Tịch là du lịch. Như vật còn có thể kiếm được tiền. Đúng là không tồi!
Bạn bè Tô Tịch nói chân thành, tình yêu của Tô Tịch chắc chắn được một trăm điểm. Mọi người biết yêu là phải tranh giành, phải cố gắng. Nhưng cô không thể cố gắng một cách mù quáng, giống Khâu Tư giành giật người đang ông của người khác thì đúng là người con gái đáng bị coi thường. Tô Tịch chỉ kiếm người đang ông giàu có và phong nhã thôi.
Văn Hạ nói với Tô Tịch, đàn ông theo đuổi đà


XtGem Forum catalog