Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.

ấy thế nào thì dường như cũng đều không có tác dụng. Cô thật sự không biết, rốt cuộc tại sao cô ấy lại làm khổ mình như thế?
- Xin lỗi cô. Con tôi bất cẩn quá! – Mẹ đứa trẻ chạy đến kéo đứa trẻ xin lỗi. Tuy cô ấy nói không phải lỗi của đứa trẻ nhưng ánh mắt yêu thương của cô khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ.
Cẩm Sắt mỉm cười miễn cưỡng, lắc đầu nói không sao. Cô ấy muốn giơ tay ra vuốt mái tóc đen nhánh của đứa trẻ nhưng giơ được nửa chừng thì dừng lại. Dường như trong lòng có thứ gì đó níu giữ.
Mẹ đứa trẻ dắt nó đi, vừa đi vừa dặn dò. Ánh mắt Cẩm Sắt cứ thế nhìn theo họ đi rất xa, rất xa. Văn Hạ thấy Cẩm Sắt như vậy, trong đầu lóe lên một ý nghĩ nhưng nó lại nhanh chóng biến mất.






Minh Ưu u sầu
Đi dạo phố cả ngày, Văn Hạ cũng thấy mệt. Còn sắc mặt Cẩm Sắt từ sau khi gặp hai đứa trẻ đó thì vẫn chưa khá trở lại. Văn Hạ cảm thấy có điều gì đó rất lạ nhưng cô cũng chẳng thể căn vặn hỏi kỹ càng giữa đường phố này được. Sau khi chia tay Cẩm Sắt, cô vội vàng về nhà. Trên đường về, cô có qua siêu thị mua ít đồ ăn để tối nay làm một bữa thịnh soạn thưởng cho công sức của Tô Mạch và để chúc mừng anh thăng chức. Thật không dễ gì. Anh đã phải làm việc vô cùng vất vả mới có được thành quả đó.
Thành tích đó một nửa là công sức của anh và cũng có một nửa là công sức của cô. Thế nên mới nói, cô vẫn lựa chọn những món mình thích để thưởng cho công sức của mình.
Cô còn nhớ mình đã từng xem một cuốn sách có tên là Hai mươi mấy tuổi quyết định đời con gái của một tác giả người Hàn Quốc. Lúc đó cũng là do người khác giới thiệu cho thì cô mới đọc. Nếu không thì cô cũng không đọc đâu. Cô cũng chỉ đọc mỗi chương đầu tiên của cuốn sách này. Cô nhớ rất rõ câu chuyện đầu tiên trong cuốn sách đó nói với các chị em rằng, hãy làm cho mình có đôi tay của công chúa và đôi chân của nô tì. Cô hiểu câu đó thế này, con gái phải ít làm việc nhà và thường xuyên đi dạo phố. Sau khi nghe cô giải thích câu đó, Tô Mạch đã suýt nữa ngất.
Thực ra so với loại sách có tính giáo dục khá cao thế này thì cô vẫn thích những cuốn tiểu thuyết tình cảm dài lê thê hơn.
- Anh là như vậy, em có cần không?
Văn Hạ nhìn anh coi thường, đàn ông gì vậy, chẳng ngầu chút nào, chẳng ngốc chút nào. Chị đây còn chưa bắt nạt anh. Không đúng, cô gái tốt phải chịu tiệt trước mắt. Ngộ nhỡ Tô Mạch nổi giận thì cũng không thu xếp ổn thỏa được. Thế nên dù Văn Hạ có trải qua mâu thuẫn trong lòng thế nào thì cuối cùng cô vẫn kìm nén cơn giận, hậm hực nói: Cần.
Thực ra hạnh phúc và niềm vui hôm nay của Văn Hạ cũng không dễ dàng có được. Cô cũng phải hy sinh rất nhiều. Đến bây giờ, mỗi lúc tức giận là dạ dày cô lại đau không tài nào chịu nổi. Đó là do trước đây mỗi lần cãi nhau với Tô Mạch, cô đều cố kìm nén nên sau này mới thành di chứng như vậy.
Nhớ lại năm đó, cô vì tình yêu mà đến tận nơi chân trời góc bể, vì tình yêu mà một lòng sắt son. Rất nhiều người nói cô ngốc nghếch, rất nhiều người nói cô mạnh mẽ. Nghĩ đến ngày hôm nay, haizzz, cuộc sống và hiện thực khiến cô cảm thấy mệt mỏi. May là kiên trì với tình yêu, nếu không thì bản thân cô cũng không biết có bao nhiêu sai lầm rồi. Tô Mạch không chỉ là mục tiêu cố gắng của cô mà còn là hạnh phúc của cô, càng là trụ cột tinh thần của cô. Nếu không có Tô Mạch thì thực sự là cô không đi đến được ngày hôm nay.
Văn Hạ tay trái xách đồ, tay phải cầm que kem vừa đi vừa ăn. Đến đầu ngõ thì cô nghe phía sau có xe ô tô đi tới nên liền tránh sang một bên để xem. Một chiếc xe màu đen cực kỳ sang trọng. Sau đó, cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc bước ra.
Đó là khuôn mặt u sầu của Minh Ưu. Cậu mỉm cười với Văn Hạ như ánh hoàng hôn buông xuống:
- Tôi về rồi.
- Minh Ưu ư? Không phải cậu vẫn còn bận việc sao? – Văn Hạ cảm thấy hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Minh Ưu. Cô thấy mặt Minh Ưu nhợt nhạt hơn trước, xem ra có vẻ rất yếu ớt.
- Chị lên xe rồi nói. Tôi sẽ đưa chị về. – Minh Ưu cười nói với Văn Hạ.
Lên xe rồi, Văn Hạ càng thấy khác thường. Cô chợt nhận ra Minh Ưu đã thay đổi, không còn là cậu thanh niên có nét buồn long lanh của ngày xưa. Dường như có thứ gì đó khiến cô cảm thấy hơi khác lạ nhưng rốt cuộc đó là thứ gì thì cô vẫn chưa rõ.
- Cậu về từ hôm nào? – Lần đầu tiên Văn Hạ cảm thấy có áp lực khi ở bên Minh Ưu. Trong không gian chật hẹp, giọng cô có vẻ hơi cứng nhắc.
Minh Ưu chưa trả lời cô thì đã đánh vô lăng hai vòng, quay đầu ra ngõ lao đi. Văn Hạ sợ hãi nhìn phía trước, nhìn cậu thanh niên yếu đuối đem tất cả tâm sự của mình thể hiện ra tốc độ. Cô không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cậu nhưng cô biết lúc này cô không được làm phiền cậu. Cậu lái xe nhanh như vậy, liên tục vượt qua các xe khác, như thế rất dễ xảy ra tai nạn.
Minh Ưu thường lái xe rất cẩn thận, giữ vững phương hướng. Cậu chưa bao giờ lái xe nhanh vì cậu cảm thấy mình phải sống tốt, vì mẹ cậu, cậu phải sống thật tốt. Nhưng bây giờ cậu còn ý nghĩa gì nữa? Ngày hôm qua, mẹ cậu đã ra đi, ra đi mãi mãi. Đến cả một lý