Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

n bà cách một tầng núi, đàn bà theo đuổi đàn ông cách một lớp vải. Chỉ cần em tiếp tục cố gắng, cách mạng nhất định sẽ có ngày thành công. Tô Tịch cười hì hì, nhẹ nhàng nói cảm ơn. Phụ nữ ấy à! Người phụ nữ đắm chìm trong mối tình đơn phương hạnh phúc biết mấy. Cô ấy có thể mơ tưởng tất cả. Cô ấy cảm thấy người đàn ông này thuộc về mình và mình thuộc về người ấy. Tất cả đều diễn ra trong đầu cô. Thế nên mới nói, kẻ mạnh nhất là kẻ theo chủ nghĩa không tưởng.
Nhưng Tô Tịch không phải là người theo chủ nghĩa không tưởng. Mọi thứ của cô ấy đều có căn cứ nên cô ấy phải tiếp tục cố gắng.
Buổi tối về đến nhà, Văn Hạ vốn định nói chuyện của Tô Tịch với Tô Mạch nhưng không ngờ anh lại về rất muộn. Cô bò lên sofa ngủ. Khi cô tỉnh dậy thì đã mười một giờ, căn nhà trống không, có chút thất vọng, cô lại nhắm mắt ngủ tiếp. Không biết là mấy giờ, Tô Mạch nhẹ nhàng bế cô lên. Khi anh đang định đặt cô xuống giường thì cô giơ hai tay ra ôm lấy cổ anh, mơ mơ màng màng nói:
- Chồng ơi, chúng mình kết hôn đi.






Muốn kết hôn sao?
Cả tối hôm đó, Tô Mạch chìm trong hạnh phúc. Anh không dám gọi Văn Hạ dậy hỏi, em thật sự quyết định kết hôn sao? Anh sợ cô mở mắt ra sẽ hối hận. Trước đây, cô vẫn thường như vậy. Thế nên anh cứ thế ôm cô nằm và giữ nguyên tư thế đó cho đến sáng.
Trong mơ, Văn Hạ cảm giác có người ôm cô rất chặt, toàn thân bó chặt, ngủ cũng không ngon. Khi mở mắt ra, người đầu tiên cô nhìn thấy là Tô Mạch. Nếu là thường ngày, anh sẽ dậy sớm hơn cô, sau đó đợi cô dạy. Anh nói, vì anh muốn hằng ngày người đầu tiên cô nhìn thấy là anh, như vậy lúc nào cô cũng nhớ đến anh.
Nghe xem, khi đó Tô Mạch mới mùi mẫn làm sao, Bây giờ anh không chịu thừa nhận tất cả những lời đã nói trước đây. Văn Hạ biết anh xấu hổ. Một người đàn ông mà lại nhắc đến những chuyện đó sao? Hơn nữa, sống với nhau bao lâu như vậy, nói ra thực sự là có chút ngại ngần.
- Anh dậy sớm thế? – Văn Hạ ngáp, ngoác mồm ra chẳng dịu dàng nữ tình chút nào. Khi ngậm miệng rồi cô cẫn còn chóp chép mấy cái. Nếu là trước đây, chắc chắn Tô Mạch sẽ nói cô nhưng hôm nay anh chăm chú nhìn cô không nói lời nào.
- Trời ơi! Cuối cùng, anh cũng cưới được em rồi.
Sáng sớm, Mèo con ở bên hàng xóm nghe Văn Hạ giận dữ quát:
- Tô Mạch chết tiệt, anh chưa đánh răng thì đừng có hôn em.
Tin Văn Hạ và Tô Mạch chuẩn bị kết hôn nhanh chóng truyền đi. Chưa tới một ngày, nhà Văn Hạ, nhà Tô Mạch, Tô Tịch, Mèo con, Mộc Du, Cẩm Sắt đều lũ lượt kéo đến chúc mừng cô dâu và cũng không quên nói rằng, cuộc sống tương lai của Tô Mạch thật đáng thương.
- Mấy ngày nay em bận làm gì vậy? Mất tăm mất tích luôn? – Văn Hạ vừa dọn bàn vừa hỏi Tô Tịch đang ngồi đọc sách bên cạnh.
- Em đi học ạ. - Tô Tịch thản nhiên trả lời.
- Dạo này em rút lui rồi à? Chỉ là hướng dẫn viên du lịch thôi, việc gì phải chăm chỉ như vậy? Không phải là có thể bỏ tiền ra mua sao? Chị nhớ anh em có một người bạn có thể lo được chuyện đó mà. – Văn Hạ thật sự không quen. Một người chưa bao giờ đọc sách, bây giờ ngày nào cũng ôm một quyển sách ngồi lắc lư trước mặt bạn, một ngày hai ngày, bạn bắt đầu cảm thấy cô ấy hơi bất bình thường; ba ngày bốn ngày, bạn còn có thể chịu được nhưng cứ tiếp tục như vậy thì bạn sẽ cảm thấy không phải bạn hoa mắt thì là đầu óc cô ấy có vấn đề.
- Có chị rút lui ấy. Chị có cần phải chăm chỉ như vậy không? Em cảm thấy trước đây, em thật hoang phí cuộc sống. Bây giờ em phát hiện ra rằng, em thật sự là người hướng dẫn viên du lịch bẩm sinh. – Tô Tịch chân thành nói, chân thành đến mức khiến Văn Hạ suýt nữa đã nghĩ đúng là như vậy.
- Ừ ừ ừ. Phải rồi, không phải là anh Mạc Đông của em sắp quay lại chứ? Lần này em chuẩn bị biểu hiện thế nào vậy?
- Đúng vậy, em đã quyết định rồi. Lần này mà em thi được chứng chỉ hướng dẫn viên du lịch em sẽ đi thổ lộ với anh ấy. Người đàn ông tốt như vậy rất ít. Chắc chắn sẽ có không ít cô gái nhòm ngó nên em phải ra tay trước. – Tô Tịch nói hùng hồn, biểu thị lòng quyết tâm.
Văn Hạ lắc đầu thở dài, đúng là cô gái đang yêu.
- Phải rồi, chuyện chị và anh em chuẩn bị thế nào rồi? Ngày nào cô em cũng bận rộn ở bên ngoài, nhưng em thấy chị chẳng phản ứng gì cả. – Tô Tịch đặt quyển sách xuống, hiếm khi cô quan tâm đến chị dâu như vậy.
Văn Hạ đặt đồ trên tay xuống rồi ngồi đối diện Tô Tịch, thở dài nói:
- Kết hôn tức là khoảng cách thời gian sinh con không xa. Tuy rất nhiều người bằng tuổi chị đều đã kết hôn nhưng đến lượt chị, chị vẫn cảm thấy có chút là lạ! Em nói xem liệu chị có thể chăm sóc tốt cho gia đình không?
Thấy vẻ ưu tư của cô, Tô Tịch cũng không khỏi xúc động:
- Haizzz! Chúng ta đều là trẻ con, những đứa trẻ không muốn trưởng thành nhưng họ luôn nói chúng ta không hiểu chuyện, chúng ta không có trách nhiệm. Ai biết được nỗi sợ trong lòng chúng ta chứ?
- Phải đấy, ai biết được chứ? – Văn Hạ phụ họa theo.
- Em biết. – Câu trả lời bằng giọng trong trẻo vang lên ngoài cửa đã thu hút sự chú ý của Văn Hạ và Tô Tịch.
Ngẩn


Old school Swatch Watches