Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
n Hạ. Nói như vậy thì vẫn còn một người đàn ông yêu Văn Hạ. Người đó là ai? Ai có thể cạnh tranh với Tô Mạch đây? Anh không khỏi cảm thấy tò mò.
Khi anh đang nghĩ đến những điều này thì Văn Hạ từ ngoài bước vào, ngẩng đầu nhìn thấy Mạc Đông, cô cười chào anh.
Mạc Đông đặt bản vẽ xuống, bước đến trước mặt cô nhẹ nhàng nói:
- Tối qua không sao chứ?
Văn Hạ nghe anh nhắc lại chuyện đó mà vò đầu xấu hổ nói:
- Không sao ạ. Thật ngại quá để anh chê cười.
- Đâu có. Tôi cảm thấy cô như vậy rất đáng yêu. – Mạc Đông thành thật khen khiến Văn Hạ thấy rất ngại, mặt thoáng đỏ.
- Đáng yêu gì chứ? Tôi hung hăng như vậy mà. Hì hì! Phải rồi, Tô Tịch đợi anh lâu lắm rồi đấy. Anh đã gặp cô ấy chưa? – Văn Hạ nhớ đến nhiệm vụ hôm nay nên vội vàng nhắc nhở Mạc Đông.
- Ừm! Cô ấy đi pha cà phê rồi.
- Ồ! Hai người quen nhau rất lâu rồi ư? – Văn Hạ cố ý hỏi chuyện linh tinh giống như một phóng viên giải trí.
Mạc Đông không trả lời ngay. Dường như anh đang suy nghĩ xem rốt cuộc anh đã quen Tô Tịch bao nhiêu năm rồi. Một lát sau, anh thật lòng nói:
- Cũng khoảng mười lăm năm rồi. Hồi nhỏ, chúng tôi là hàng xóm của nhau. Lúc đó, tôi và Tô Mạch, còn cả mấy cậu nữa cùng chơi với nhau. Tô Tịch ngày nào cũng đi theo chúng tôi.
Ấn tượng của Văn Hạ về Mạc Đông dường như lại tốt lên vì trực giác của cô mách bảo rằng, Mạch Đông là người đàn ông tốt. Anh ấy thật sự suy nghĩ về câu hỏi của người khác và còn biết trả lời giúp người khác. Điểm này, anh ấy hơn Tô Mạch.
- Thật là thích! Tôi chỉ có anh trai là chơi với tôi lâu như vậy thôi. Hai người đúng là duyên phận hiếm có. – Nhiệm vụ của Văn Hạ hôm nay là tế nhị nói cho Mạc Đông biết, anh ấy và Tô Tịch cực kỳ xứng đôi nhưng dường như Mạc Đông lại không hề nghĩ như thế vì anh chỉ cười không nói gì.
- Sao cô và Tô Mạch vẫn chưa kết hôn? – Mạc Đông hỏi câu hỏi bản thân mình muốn hỏi vì anh cảm thấy Tô Mạch không phải là người đàn ông sợ kết hôn. Thậm chí anh có thể nhận ra Tô Mạch rất mong ngóng và nghĩ đến chuyện hôn nhân của mình.
Nụ cười trên miệng Văn Hạ đã tắt, thay vào đó là thoáng chút u sầu:
- Tôi sợ ly hôn. – Quả nhiên đầu óc Văn Hạ không như người bình thường, vẫn chưa kết hôn mà đã sợ ly hôn. Nếu như để mẹ cô nói thì bà chắc chắn sẽ hỏi cô, ăn rồi cho ra thì còn ăn làm gì? Người mẹ này thật không giống giáo viên chút nào. Như vậy mà cũng đi dạy trẻ con. Thực ra cũng không đúng. Nhìn Văn Hạ là biết, cô mạnh mẽ vậy cơ mà.
Mạc Đông nghe cô nói như vậy thì im lặng. Anh gõ nhẹ tay trên mặt bàn, sau một hồi mới trầm ngâm nói:
- Thực ra cũng không phải sợ. Chuyện gì cũng thế, nghĩ càng nhiều thì càng khó chịu. Nó giống như là tự làm khổ, tự giày vò chính bản thân mình vậy. Thà rằng nên tận hưởng hiện tại, ít nhất còn được sống vui vẻ. Chuyện sau này có ai chắc chắn được đâu.
Anh không cố gặng hỏi. Một là chuyện của Tô Mạch thì anh không tiện nhúng tay vào, hai là anh không biết tại sao, anh nghe Văn Hạ nói không muốn kết hôn thì lại thầm cảm thấy vui nhưng anh đã cố kìm nén được niềm vui đó. Anh luôn tin vào khả năng kìm nén cảm xúc của mình.
Nhìn khuôn mặt u sầu của Văn Hạ. Cô gái này không biết là hạnh phúc hay long đong đây? Có lúc được quá nhiều người yêu cũng là tai họa vì tình yêu là chuyện của hai người, một đôi mới hạnh phúc. Cái gọi là hạnh phúc chính là anh nhìn về phía cô thì cô cũng trùng hợp ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh, nói một câu:
- Ồ! Hóa ra anh cũng ở đây.
Hai người đều không biết nói chuyện đến lúc nào thì Tô Tịch bê cà phê ra. Hương cà phê đậm đặc bay vào mũi Văn Hạ. Nhìn khuôn mặt ngập tràn mong đợi của Tô Tịch, cô nghĩ tình yêu luôn ở bên cô và cô thật sự rất hạnh phúc vì có thể ở bên Tô Mạch như vậy. Thực ra Mạc Đông nói đúng, sống tốt hôm nay mới là quan trọng, không nên đem tương lai ra làm áp lực quá lớn đối với mình. Liệu hôm nay, cô có thể nói với Tô Mạch rằng:
- Anh cưới em đi.
Hạnh phúc bình lặng
Đáng lẽ mấy ngày trước, Văn Hạ đã qua đưa Hắc Hắc về nhà nhưng bà nội nói, nó còn nhỏ, không thể không bú mẹ. Vì thế dạo này, lúc cửa tiệm không có việc là cô lại chạy đến nhà bà nội để ngắm Hác Hắc. Từ khi nó chưa đứng vững đến khi nó uống sữa, rồi lộn vòng, cô bỗng phát hiện ra một sinh mệnh nhỏ đáng yêu và một người mẹ vĩ đại.
Hằng ngày, Lu Lu đều tận tụy chăm bẵm hai chú cún con, chúng cũng dần cứng cáp. Khi Văn Hạ đang đi đến bên ổ của Lu Lu để trêu Hắc Hắc thì điện thoại của cô chợt đổ chuông. Dù Hắc Hắc có hiểu hay không thì Văn Hạ vẫn dịu dàng hôn nó và nói:
- Hắc Hắc ngoan, mẹ đi nghe điện thoại đây.
Đúng vậy, hôm đó, cô quyết định làm mẹ của Hắc Hắc. Tô Mạch hét lớn bảo không được, vì anh không muốn làm bố của chó, con trai anh vẫn chưa chào đời. Nhưng anh không thắng được Văn Hạ nên đành phải thuận theo. Thế nên, có thể nói bây giờ nhà anh có ba người. Đợi Hắc Hắc cứng cáp thì họ sẽ đưa nó về nhà.
Mẹ Văn Hạ là giáo viên dạy ngữ văn, cũng sắp đến tuổi về hưu và không còn lên lớp nữa. Bà chuyển sang làm