Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.

do cho cậu tự lừa dối lòng mình cũng không có. Cuộc sống của cậu còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Minh Ưu đau đớn vô cùng. Khi muốn đi theo mẹ mình thì trong đầu cậu bỗng hiện lên khuôn mặt tươi cười của Văn Hạ, thế là cậu một mình trong tình trạng không ăn không uống lái xe suốt ba ngày từ chỗ vẽ ngoại cảnh đến chỗ của Văn Hạ. Thực ra cậu đã đi theo Văn Hạ từ lúc cô ra khỏi siêu thị, cậu nhìn cô giống như một đứ trẻ lang thang trên phố lớn, một tay xách đồ, một tay cầm kem. Thật là hiếm thấy! Cậu đã mỉm cười.
Cậu không ngờ rằng mẹ lại bỏ đi vào lúc này. Thậm chí cậu còn cho rằng bố đã hại mẹ nhưng cậu biết, bao nhiêu năm nay ông cũng đã chuộc tội rồi. Dù rằng ông không nói. Dù rằng ông chưa từng đến thăm mẹ trước mặt cậu nhưng cậu biết, mỗi đêm khuya, khi ông nghĩ rằng cậu đã ngủ, ông lặng lẽ đến phòng mẹ. Qua khe cửa, cậu lén nhìn thấy nước mắt của bố mình và nghe thấy lời ăn năn của ông.
Bác sĩ nói, tình trạng của mẹ có thể duy trì bao nhiêu năm như vậy đã là rất hiếm có rồi. Khi bà ra đi cũng không có gì đau đớn. Nhưng khi nghe tin này, suýt nữa cậu đã ngất. Trụ cột tinh thần bao nhiêu năm nay không còn nữa. Đau thương như nước thủy triều nhấn chìm cậu. Quay trở về, cậu nhìn thấy khuôn mặt đã vĩnh viễn ngủ say của mẹ, cậu không khóc, không có một giọt nước mắt nào nhỏ xuống. Cậu nhẹ nhàng hôn lên má, mỉm cười với mẹ:
- Mẹ, con yêu mẹ.
Minh Ưu lái xe mà không biết lái đi đâu, tốc độ giảm dần. Văn Hạ nhìn thấy mặt cậu không có chút biểu hiện gì thì cuối cùng trong lòng thấy yên tâm hơn một chút. Lúc này, điện thoại di động của cô đổ chuông. Cô nhìn đồng hồ, đã đến lúc về nhà ăn cơm rồi. Chắc chắn là Tô Mạch gọi.
- A lô! A lô! Cửa tiệm có chút chuyện. Anh ăn cơm trước đi. Một lát em sẽ về…Em biết rồi…Vâng. Vâng. – Văn Hạ dịu dàng nói. Cô vẫn nhìn Minh Ưu, cô sợ cậu lại phải chịu kích động gì đó.
- À, không có gì. Chút chuyện thôi. Lát nữa em về rồi nói chuyện nhé. – Cô nói xong, bất chấp Tô Mạch tiếp tục vặn hỏi, cô đã dập máy. Về nhà sẽ không tránh khỏi trận giáo huấn rồi.
Vừa rồi Minh Ưu dừng xe đột ngột, lực quán tính khiến Văn Hạ lao về phía trước rồi bị cộc đầu vào ghế.
- Cậu làm sao vậy? – Văn Hạ nhẹ nhàng hỏi.
Minh Ưu quay sang nhìn cô mỉm cười nói:
- Không sao. Tôi rất ổn.
- Minh Ưu, nếu cậu coi tôi là bạn thì hãy nói thật cho tôi biết. – Văn Hạ nghe cậu nói như vậy càng căng thẳng hơn, nỗi lo lắng trong lòng càng nhiều hơn.
Nụ cười khô cứng trên khoé miệng Minh Ưu. Cậu cứ thế nhìn cô. Dường như ánh mắt đó chỉ có thể nhìn cô như vậy. Văn Hạ nhìn bóng mình trong mắt Minh Ưu mà bỗng thoáng sợ hãi. Cuối cùng, cô đã hiểu Minh Ưu hôm nay có gì khác. Toàn thân cậu toát ra một thứ gọi là nguy hiểm.
Khi Văn Hạ còn chưa kịp phản ứng gì thì người Minh Ưu bỗng đè lên cô. Văn Hạ muốn tránh nhưng thân thể cô đã bị cậu giữ chặt lấy, không thể nào thoát ra. Cô chỉ biết trợn tròn mắt nhìn khuôn mặt cậu áp sát về phía mình. Cô có cảm giác môi cậu chạm vào môi cô. Cô quay đầu né tránh, không để cậu làm được việc đó nhưng dù cô có mạnh hơn nữa thì cô vẫn là phái yếu, dù cậu có yếu đuối hơn nữa thì cậu vẫn là phái mạnh. Cuối cùng, cô vẫn không thể nào thoát ra được. Môi cậu vừa chạm vào môi cô thì cảm giác đau đớn dội lên.
Văn Hạ cắn chặt vào môi cậu. Trong lúc hoảng loạn, cô không biết mình đã cắn mạnh đến mức nào. Chỉ đến khi cô cảm thấy có vị máu ở trong miệng mình thì cô mới thôi cắn và nhìn môi Minh Ưu đang nhỏ máu.
- Khì khì! Đúng là không được. Đúng là chị chẳng thích tôi chút nào. Tại sao lại không thích tôi chứ? Tôi có điểm gì không bằng Tô Mạch đâu. Chị biết quan hệ giữa anh ta và Khâu Tư không? Chị biết anh ta là người thế nào không? Tại sao? Tại sao tất cả mọi người đều muốn rời xa tôi? Tại sao? Tôi đã làm gì sai mà lại muốn trừng phạt tôi như vậy? Tôi đã làm gì sai mà lại để tôi một mình đối mặt với bao nhiêu đau khổ như vậy? Những đau khổ tôi phải chịu đựng từ nhỏ vẫn chưa đủ nhiều sao? – Minh Ưu cười, khóc. Cậu đã mất bình tĩnh. Những tình cảm dồn nén trong lòng bấy lâu nay như đều tuôn ra.
Vân Hạ có chút giật mình. Minh Ưu thích cô ư?
Sao có thể như vậy được? Nói như vậy chẳng phải là cô đã không còn nguyên vẹn, cô đã bị người ta hôn, bị người con trai khác hôn. Tô Mạch đã nói, nếu cô không còn nguyên vẹn thì anh sẽ không cần cô nữa. Làm sao đây? Còn nữa, rốt cuộc Minh Ưu bị làm sao vậy? Nghe cậu nghẹn ngào, dường như đã xảy ra chuyện gì đó.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cậu? Cậu không nói thì tôi đi đây.
Minh Ưu rút một điếu thuốc ra châm. Ánh mắt cậu tăm tối nhìn về phía trước. Văn Hạ chưa bao giờ thấy Minh Ưu hút thuốc. Cô luôn nghĩ cậu không biết hút thuốt. Dường như cô không hề quen biết người trước mặt, chưa từng gặp, rất xa lạ, rất đáng sợ.
- Mẹ tôi mất rồi. Bà đã ra đi, mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa. Tôi không cầu mong bà có thể nói chuyện với tôi, không cầu mong hằng ngày bà có thể mỉm cười với tôi, không cầu mong bà có thể nấu cho tôi một bữa cơm. Từ nhỏ, mẹ của các bạn đều đưa họ đến lớp, ôm họ, nựng họ nhưng mẹ tôi m