Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
ng bóng tối, mấy chữ Hạ Mạch 860 sáng lấp lánh trước mặt. Ánh sáng ấm áp đó khiến cho người ta không thể kìm nén được mà chỉ muốn bước vào. Dạo này việc làm ăn của cửa tiệm rất tốt nhưng tối lại rất vắng khách. Cậu dừng xe ở bên đường đối diện, nhìn dòng người qua lại, mãi sau cậu mới bước xuống xe.
Trong cửa tiệm nhỏ chỉ có vài vị khách. Bên quầy không có khuôn mặt tươi cười của Văn Hạ, cậu chợt thấy trái tim mình trống rỗng. Có phải hôm nay cậu hơi lỗ mãng không? Đây thực sự không giống với cậu bình thường nhưng cậu có lý do để lỗ mãng, có lý do để kích động, có lý do tùy hứng vì có thể trên thế giới này thật sự chỉ còn lại một mình cậu. Cậu chỉ muốn dùng sức lực bản thân để bám lấy tấm ván gỗ cuối cùng thì có gì không đúng chứ?
Hôm nay Mộc Du cũng khá rãnh rỗi. Thi học phần xong, cô đến đây giúp đỡ cửa tiệm. Mèo con cũng đã về nhà. Bây giờ cô đã trở thành học trò ruột của Mèo con. Cô pha cà phê không thua kém gì Mèo con thế nên Mèo con thường nói, ngày nào đó cậu không muốn làm nữa thì đã có người kế nghiệp. Đương nhiên mỗi lần nói như vậy thì Văn Hạ lại lo lắng vì Văn Hạ biết Mèo con luôn là người bạn ở bên cô, nếu ngày nào đó cậu thật sự biến mất thì cô sẽ không chịu nổi mất, cô sẽ khóc, khóc đến chết mất.
- Cậu đến rồi ư? – Mộc Du không ngờ Minh Ưu quay lại nhanh như vậy. Cô nghe bạn học nói ngày kia những người học chuyên ngành của họ mới trở về. Cậu bỗng nhiên xuất hiện ở đây khiến cô rất kinh ngạc.
- Ừ, tớ đến lấy đồ. – Lần trước, trước khi đi, cậu đã bỏ giá vẽ ở đây vì Văn Hạ nói, muốn lúc nào cũng cảm nhận được vẻ đẹp của mình. Hằng ngày cô không cần soi gương, chỉ cần ngắm những bức tranh thôi. Lúc đó cậu cười rất hạnh phúc. Nghĩ đến những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, tất cả đều đã thay đổi.
- Cậu uống gì không? Ồ! Đợi một chút. Tôi đi thu tiền đã nhé. – Mộc Du quay ra quầy thu tiền. Minh Ưu vẫn không nói gì. Cậu cúi xuống nhìn giá vẽ của mình đặt trong góc tiệm.
Cậu biết đã có người động đến giá vẽ. Cậu nghĩ chắc là Văn Hạ nhưng cậu không biết Văn Hạ đang bận rộn với chuyện kết hôn nên đã sớm quên chuyện những bức tranh rồi.
Mộc Du tiễn khách xong thì quay lại nhìn Minh Ưu cầm giá vẽ mà mỉm cười hạnh phúc. Trông cậu tuyệt đẹp, một vẻ đẹp nhuốm màu ảm đạm và thê lương. Tình cảm giữa người với người giống như một trò chơi, không ngừng theo đuổi lẫn nhau. Mãi mãi chỉ có thể nhìn thấy điều mình mong ngóng, nhưng lại xem nhẹ những ước muốn của bản thân. Đây là sự thực nhưng không thể nào thay đổi được vì trải qua quãng thời gian lâu vậy, họ vẫn như thế, đều cố chấp.
- Sao cậu quay về sớm thế? – Mộc Du nhìn dáng vẻ u buồn đó của Minh Ưu, giọng cô cũng trở nên dịu dàng hơn.
Minh Ưu nhíu mày nhìn cô, lâu lắm rồi không có ai hỏi như vậy? Cậu nên mỉm cười ư? Có người coi trọng cậu như thế cơ mà. Nhưng tại sao người này lại không phải là người cậu hy vọng? Tại sao con người lại phải như vậy?
- Nhà tôi có chút việc. – Minh Ưu thản nhiên trả lời. Nói xong cậu lại lật từng bức tranh của Văn Hạ, mỉm cười, ngắm nghía.
Mộc Du ngồi xuống bên cạnh cậu mỉm cười như người mất hồn, không kìm được nói một câu:
- Cậu thích chị ấy à?
Minh Ưu bỗng quay đầu lại nhìn Mộc Du. Trong mắt cậu không có chút do dự, dịu dàng hỏi:
- Cô ấy có thích tôi không?
Lúc này Mộc Du mới sực tỉnh, cô nhìn chăm chú vào mắt cậu, không nói gì.
Hai người cứ thế nhìn nhau như vậy. Trong mắt cậu không có ngọn lửa nào, còn mắt cô thì tràn ngập sự mong ngóng.
Thực tế chính là thực tế, mãi mãi không thể nào vì bạn mà ý chí của tôi thay đổi được. Minh Ưu dùng lời nói hoàn mỹ, chiếc môi tuyệt đẹp, nhẹ nhàng thốt ra:
- Tôi thích cô ấy.
Ánh mắt Mộc Du lóe lên vẻ ngại ngần nhưng cô nhanh chóng trở lại bình thường, mỉm cười nói:
- Thực ra, cậu nên chúc chị ấy hạnh phúc vì chị ấy sắp kết hôn rồi.
Minh Ưu không biết lúc đó cảm xúc của mình thế nào vì đầu óc cậu lúc đó trống rỗng. Điều này quá bất ngờ đối với cậu.
Câu nói này vừa dứt thì chiếc giá vẽ trên tay cậu cũng rơi xuống đất, từng bức tranh rơi xuống, Văn Hạ cười, Văn Hạ khóc, Văn Hạ bĩu môi, sau này liệu còn có bức tranh Văn Hạ mặc váy cưới không?
Anh đến rồi
Dù nói thế nào Văn Hạ cũng đã nói dối thành công. Tuy lúc đầu trong lòng có chút lo lắng nhưng cô cũng nhanh chóng quên chuyện này. Thế nên mới nói người vô lo vô nghĩ là người vui vẻ nhất. Bây giờ cô đang ở sân bay đợi máy bay anh họ hạ cánh.
Nhắc đến người anh họ này, từ nhỏ Văn Hạ đã bám theo anh. Anh lớn hơn Văn Hạ bốn tuổi. Năm đó, anh cũng từng là nhân vật khá đình đám ở nơi họ sống. Có rất nhiều bạn nữ theo đuổi nhưng đại thiếu gia anh không cần ai. Mãi đến sau khi tốt nghiệp, bỗng nhiên anh báo với gia đình, anh muốn kết hôn và dành cho gia đình một sự hoàn mỹ.
Theo lời Văn Hạ nói anh là anh họ của Văn Hạ. Cô em họ tài giỏi như vậy, huống hồ là ông anh. Câu nói của Văn Hạ cứ như tự dát vàng lên mặt mình vậy.
Từ nhỏ Văn Hạ đã là đối tượng được cưng chiều thế nên anh họ của cô cũng