Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
là một trong số những người chiều cô. Bao nhiêu năm nay, chỉ cần cô muốn thứ gì thì bất cứ khi nào anh cũng có thể cho cô.
Anh đã phải giơ tay lên thề, cả đời này chỉ cưng chiều một mình cô nhưng sau đó cô và vợ anh quen nhau và thế trận lập tức thay đổi. Qủa thật không ai có thể không thích cô nàng này.
- Anh…- Văn Hạ chạy thẳng vào lòng Lý Hạo Thìn, giống như chiếc túi của con kangaroo ôm chặt lấy anh vậy. Cô còn chưa kịp tiếp tục thể hiện nỗi nhớ anh họ thì một bàn tay đã đặt lên cổ cô mà đó lại không phải là bàn tay của anh họ.
Tô Mạch không vui giữ cô lại nói:
- Giữa đám đông thế này làm thế còn ra cái thể thống gì nữa?
- Có gì đâu. Đây là anh em, người anh yêu quý nhất của em. Ha ha! Anh em đến rồi. Để xem anh có bắt nạt nổi em không? – Văn Hạ ôm lấy cánh tay Lý Hạo Thìn đắc ý ra mặt với Tô Mạch, giống như cả thế giới này chỉ có mình cô có anh vậy.
Hành khách khác đi qua bên cạnh, nhìn hai anh em hạnh phúc như vậy, có người không kìm lòng nổi thở dài, trẻ con đáng yêu quá!
Văn Hạ nghiêng đầu cười hì hì nói, cảm ơn cô ạ. Dáng vẻ đó thực sự vô cùng đáng yêu.
- Được rồi, được rồi. Em đã thành một cô gái lớn rồi…Tuy Hạo Thìn ở miền Nam lâu năm nhưng gặp em gái, anh vẫn dùng giọng quê khiến Văn Hạ càng cảm thấy thân thiết.
- Lớn ư? Em vẫn còn nhỏ. Hì hì! Anh, chị dâu em đâu ạ? – Văn Hạ còn nhớ chị dâu nói với cô là chị ấy cũng đến nhưng sao cô chỉ nhìn thấy có mỗi mình anh?
Hạo Thìn nhéo má cô, cười nói:
- Chị dâu em có việc. Công ty cử chị ấy đi công tác nên không đến được. Dạo này em béo hơn à? Sao mà nhiều thịt vậy?
Văn Hạ vừa nghe câu này lập tức xị xuống, không vui nói:
- Đâu có, chỉ mập một chút thôi. Anh đừng nói em như thế, em có ăn nhiều đâu.
Từ nhỏ, Văn Hạ đã là một cô bé mủm mĩm, liên tục tăng cân nên Hạo Thìn luôn lấy điều này ra để trêu chọc, làm cô rất mất tự tin. Hôm nay, anh nói như vậy khiến cô càng lo hơn.
Hạo Thìn là người đàn ông theo đuổi sự hoàn mỹ. Anh có yêu cầu rất cao đối với phụ nữ. Bản thân vợ anh cũng là người đẹp được tuyển chọn kỹ càng. Thế nên có việc gì hay không, anh đều nhắc Văn Hạ giảm béo, làm một cô gái dịu dàng, hiểu biết. Trên thực tế, được họ cưng chiều như thế, cô muốn giảm béo, muốn làm thục nữ cũng không dễ chút nào.
- Béo đâu mà béo, em thấy như thế là vừa đẹp mà. – Tô Mạch thực sự không chịu nổi việc anh em nhà này chẳng hề để ý gì đến sự tồn tại của anh nên liền kéo Văn Hạ vào lòng mà tuyên bố chủ quyền của mình.
- Khà khà! Tô Mạch, chú vẫn như vậy. – Hạo Thìn biết trong lòng Tô Mạch nghĩ gì nhưng anh nghe nói Văn Hạ sắp kết hôn nên muốn ngăn cản. Anh luôn cảm thấy tính khí Tô Mạch vẫn còn trẻ con. Người ở bên Văn Hạ phải là người đàn ông trưởng thành đĩnh đạc. Nhưng Tô Mạch vẫn còn khá trẻ con.
- Anh cũng vẫn vậy. – Tô Mạch nói giọng không vui, kết quả Văn Hạ hậm hực giẫm cho anh một cái vào chân.
Văn Hạ vừa giẫm mạnh vào chân Tô Mạch xong thì quay đầu cười hì hì nói:
- Anh, anh về nhà em ở nhé.
Hạo Thìn nhìn thấy đôi tình nhân này thì không nhịn nổi cười, anh nghĩ ngợi rồi gật đầu nói, ừ.
Lại nhắc đến Minh Ưu, trải qua đêm hôm trước dường như áp lực đổ lên người cậu đã giảm đi rất nhiều. Cậu thích Văn Hạ, thích hằng ngày được nhìn thấy nụ cười của cô, muốn hằng ngày cô đều cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Cậu không muốn ích kỷ bắt cô chỉ mỉm cười với cậu. Cậu cảm thấy chỉ cần cô mỉm cười là cậu thấy vui rồi. Giống như ánh nắng chiếu xa vạn dặm mỗi ngày. Nhưng tối qua, trước khi đi, Văn Hạ đã nói với cậu, cô chỉ coi cậu là bạn.
Nhưng cậu cũng đã mất quá nhiều thứ. Lẽ nào đến cả nụ cười đó cậu cũng không giữ được sao? Người khác đều nghĩ cậu là người u sầu, thực ra cậu còn là người rất lạnh lùng. Cậu không muốn hy sinh tình cảm của mình mà muốn giữ chặt nó trong tim, không cho người khác làm phiền. Nhưng chính Văn Hạ, cô gái có nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời đó, đã nhẹ nhàng bước vào và dần dần làm tan chảy băng giá trong tim cậu.
Với Mộc Du, cậu chỉ có thể nói xin lỗi. Chính cô ấy sau này đã nói tình cảm là thứ nói không ra, hiểu không thấu, là một loại lực hấp dẫn, có thể là một cử chỉ, một ánh mắt, một câu nói và cậu đã bị thu hút bởi sự lạc quan vui vẻ của Văn Hạ. Sự hấp dẫn này lại rất khó chối từ.
Nhìn đồng đồ Văn Hạ để quên hôm qua ở trên giường, thức ăn đã hỏng, sữa chua, khoai tây chiên, kẹo sô cô la. Cậu không kìm được lòng nghĩ đến thái độ ghét bị béo của cô. Ngày nào cô cũng ăn như vậy thì sao có thể không béo được chứ? Nhưng cậu vẫn cảm thấy cô béo rất đáng yêu. Nhìn kỹ trong túi còn có một đôi vỏ gối rất đáng yêu, còn thêu một chữ thập. Cậu nghĩ với tính cách nóng vội của cô mà có thể thêu xong được nó sao? Nhưng khi lật hình thêu lại xem thì trái tim cậu đau nhói. Bên trên hình thêu là hai đứa trẻ mặc trang phục thời xưa: bé trai mặc đồ chú rể, cầm chiếc gậy nhỏ nhấc tấm khăn đỏ trên đầu bé gái. Cô ấy thật sự sắp kết hôn rồi.
Hôn nhân, tại sao người ta phải kết hôn? Hôn nhân chẳng phải là nấm mồ sao? Vậy tình yêu còn gì để nói chứ? Nếu bố mẹ cậu không lấy nhau thì liệu