Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
em phải làm thế nào đây? - Văn Hạ biết một hai câu cũng không thể nói rõ được nên tổng kết bằng một câu cuối cùng, hiểu nhầm, thật sự là hiểu nhầm. Bây giờ cô gặp ai cũng đều nói, Tô Mạch không cần cô nữa rồi và phải làm thế nào. Bệnh nặng thì chạy vạy khắp nơi là như vậy đấy.
- Em hãy giải thích cho cậu ấy hiểu. Em cũng phải bình tĩnh. Sao lại xảy ra chuyện hiểu lầm đó? Em phải suy nghĩ cho kỹ. Chị thấy Tô Mạch cũng không phải là người không thấu tình đạt lý đâu. Em kiên nhẫn nói chuyện với cậu ấy thì có lẽ sẽ không sao đâu. Hai em ấy à, phải biết trân trọng những gì mình có, đừng như chị. Chị đã sai rồi Haizzz! - Cẩm Sắt kiên cường đến mấy thì cũng vẫn chỉ là một người phụ nữ, nghĩ đến chuyện đau lòng của mình mà cô xúc động đã muốn khóc.
Tuy cô luôn muốn đẩy Hà Khanh đi xa, muốn anh không quay lại nữa, không muốn anh nhìn thấy cô đau đớn, buồn tủi nhưng khi những điều này thật sự xảy ra thì cô lại không chịu đựng nổi. Cô phát hiện ra rằng, khi không có Hà Khanh, cô thật sự không có chút kiên cường nào, cô sắp không chịu đựng nổi nữa rồi. Hóa ra, mọi thứ trong quá khứ đều là ảo ảnh. Cô không thể nào quên được.
- Chị, chị làm sao thế? Sắc mặt chị vẫn tệ như vậy sao? Còn nữa chị và anh Hà Khanh. . . - Văn Hạ nhíu mày hỏi Cẩm Sắt. Vừa rồi do cô quá buồn nên không chú ý đến sắc mặt của Cẩm Sắt, giờ vừa nhìn thấy cô đã giật nảy mình, khuôn mặt đó giống như người đang ốm nặng vậy.
- Văn Hạ, em nói xem. . . không có con. . . có phải là chuyện rất lớn không? - Cẩm Sắt nhìn xuống nền nhà, chần chừ hỏi, giọng vô cùng não nề.
- Em xin chị. Bây giờ là thời đại nào rồi chứ? Không có con thì làm sao? Khoa học kỹ thuật bây giờ rất phát triển. Hơn nữa, có rất nhiều trẻ mồ côi đợi người nhận nuôi. Như vậy cũng có thể coi là làm một việc tốt mà. Thật đấy! Em không tán thành việc lấy trẻ con ra nói chuyện. . . không đúng, chị, chị. . . - Văn Hạ nói quá nhanh nên nói xong mới sực tỉnh. Cô bắt đầu suy nghĩ đến chuyện trước đây và bây giờ. Cuối cùng, cô đã hiểu. Đúng rồi. Đúng là Cẩm Sắt không thể sinh con được sao? Sao cô lại ngốc như vậy chứ? Sao cô lại chậm hiểu như vậy chứ?
- Phải. Chị đang nói về mình. - Cẩm Sắt yếu ớt nói.
Văn Hạ nhìn Cẩm Sắt bằng đôi mắt đỏ mọng đầy khó hiểu. Không phải là cô không tin những điều cô ấy nói mà cô không tin Cẩm Sắt vì chuyện này mà ly hôn với Hà Khanh. Đây là sự không tin tưởng đốì với hôn nhân, là sự quay lưng lại với tình yêu.
- Anh Hà Khanh có biết chị vì chuyện này mà đòi ly hôn không?
Lần đầu tiên, Văn Hạ nói giọng lạnh lùng với người chị học khóa trên mà cô sùng bái từ nhỏ, cô như biến thành một người hoàn toàn khác vậy.
- Biết. Chị không chịu nổi nữa rồi. Chị không dám nói cho anh ấy biết. Chị không biết phải đối diện thế nào với anh ấy. Anh ấy có áp lực của anh ấy, có gia đình của anh ấy. Chị không thể ích kỷ như thế. Em có hiểu được không? – Cẩm Sắt nước mắt lưng tròng nhìn Văn Hạ. Cô ấy hy vọng có thể
thấy chút sức mạnh ở Văn Hạ. Ít nhất nó cũng khiến cô cảm thấy rằng cô ấy không hoàn toàn sai.
Văn Hạ thở dài. Cô ngồi trên sofa cầm tay Cẩm Sắt giống như mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, điềm tĩnh hơn rất nhiều, dù trong lòng rất đau khổ nhưng cô vẫn dịu dàng nói:
- Chị, chị sai rồi.
Tay Cẩm Sắt run rẩy nhưng cô ấy không né tránh mà tiếp tục nghe Văn Hạ nói.
- Chị làm như vậy mới là ích kỷ. Chị đã từng nghĩ, anh Hà Khanh mới là người chị nên tin tường nhất chưa? Chị tự mình quyết định như vậy, sao anh ấy có thể chấp nhận được chứ? Ý nghĩ đầu tiên của anh ấy là chị không còn yêu anh ấy nữa, không đủ tin tưởng anh ấy nữa. Anh ấy không thể làm chỗ dựa cho chị nữa. Con cái rất quan trọng nhưng điều quan trọng nhất đối với anh ấy là chị. - Câu này của Văn Hạ khiến Cẩm Sắt giật mình. Cô ấy tròn mắt nhìn Văn Hạ. Đúng rồi. Cô ấy đã quên mất. Hôm đó, Hà Khanh cũng hỏi cô ấy, lẽ nào em không biết điều gì là quan trọng nhất đối với anh sao?
Cô ấy mới là điều quan trọng nhất nhưng cô ấy đã đẩy anh đi xa, khiến anh hoài nghi mọi thứ, hoài nghi tình cảm bao nhiêu năm qua, hoài nghi chính mình, hoài nghi cả cuộc hôn nhân của họ.
- Em luôn nghĩ rằng, yêu một người thì nên giữ chặt người đó. Giống như Tô Mạch, có rất nhiều người con gái hơn em, xứng với anh ấy hơn em nhưng em nghĩ rằng, chi có ở bên em thì Tô Mạch mới hạnh phúc nhất vì em yêu anh ấy nhất. Em sẽ không vì những lý do nói rằng như vậy sẽ tốt cho anh ấy mà từ bỏ anh ấy vì không có anh ấy thì em sẽ không sống nổi mất. Sao anh ấy lại không cần em chứ? Em mới là người con gái tốt nhất mà. Chị, chị phải có lòng tin như em. Chị hãy tin em. Chị nên nói chuyện với anh Hà Khanh. Tình cảm bao nhiêu năm mà mất đi như vậy thì đau lòng lắm. - Văn Hạ thật lòng nói từng câu từng chữ. Cô nói cho Cẩm Sắt nghe và cũng là nói cho bản thân mình nghe. Cô sẽ phải cố gắng, cố gắng để Tô Mạch tha thứ. Cô phải sống cho tốt. Cô không thể để những con yêu ma quỷ quái đó đến quấy nhiễu cuộc sống hạnh phúc của họ. Một lần nữa, cô trở nên kiên định lạ thường.
- Nhưng anh ấy không đến tìm chị.
- Chị, chú