Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.
ng ta cùng quay lại theo đuổi đàn ông nhé. Phụ nữ nên như vậy, mạnh mẽ một chút, tích cực một chút, để cho đàn ông cũng hiểu được cảm giác được theo đuổi là như thế nào. - Văn Hạ nắm chặt tay Cẩm Sắt khích lệ cô ấy. Có thể nói người ở bên Văn Hạ thì phải có tố chất tâm lý mạnh mẽ, nếu không thì sẽ dễ dàng bị kích động ngay.
Cẩm Sắt nửa tin nửa ngờ nhìn cô rồi khẽ gật đầu.
Khi Văn Hạ từ nhà Cẩm Sắt bước ra thì tâm trạng cô đã khá hơn rất nhiều. Khi nghĩ đến việc giúp đỡ người khác thì bản chất cô thật lương thiện. Tuy cô biết chưa chắc Cẩm Sắt đã thực sự quay lại theo đuổi Hà Khanh vì tính cách và tính khí của một người không thể thay đổi chỉ sau một hai câu nói nhưng cô biết, ít nhất lòng Cẩm Sắt cũng không còn buồn như thế nữa. Cô cũng nên có phương hưóng mới cho mình. Cô đã nghĩ rồi. Mình có chỗ sai của mình, Tô Mạch có chỗ đúng của anh, lời của chú lái xe cũng đúng, lời của Cẩm Sắt cũng đúng, thế nên cô phải thay đổi. Bước đầu tiên, cô quyết định đến nhà bà nội đón Hắc Hắc về, tạo không khí gia đình ấm cúng cho Tô Mạch để anh thấy vui.
- Sao mắt cháu sưng thế? Cháu khóc à? - Bà nội ngồi trên sofa nhìn cô chăm chú cả buổi, không vui hỏi.
- Chắc là thế ạ. Tô Mạch bắt nạt cháu. Nhưng, hì hì, cháu sẽ đánh bại anh ấy. - Văn Hạ biết không gì có thể giấu được con mắt của bà nội. Nói dối không bằng nói thật dù sao họ cũng cãi nhau như cơm bữa.
- Ừ. Cháu phải kiềm chế nó. Hắc Hắc còn nhỏ mà đã đón về rồi sao? Tối nay, cháu ăn cơm ở nhà bà nhé. Bà nội sẽ mua đồ ăn ngon cho cháu. - Xin chú ý lời nói của bà nội. Bà nội không biết nấu cơm. Bao nhiêu năm qua cũng không biết thế nên Văn Hạ luôn có cảm giác bà nội thật hạnh phúc.
- Bà nội, cháu đã hứa với Tô Mạch, tốì nay sẽ về nhà nấu cơm. Hì hì! Mai cháu đến chơi với bà nhé. - Văn Hạ nói với bà nội bằng giọng nũng nịu đáng yêu khiến bà nội rất vui.
Nói chuyện với bà nội xong thì cô bế Hắc Hắc về nhà rồi chạy đi mua cả đống đồ. Cô tắm cho Hắc Hắc, cho Hắc Hắc ăn rồi dọn dẹp hết đống bừa bộn và bắt đầu nấu cơm. Lại một đống bừa bộn nữa. Cô thầm mắng mình vô dụng. Nhưng khi cô đã làm được một bàn thức ăn, đương nhiên có vẻ bề ngoài không đẹp mắt lắm nhưng chắc là mùi vị cũng không đến nỗi nào. Dù sao cô cũng đã hoàn thành.
Lúc này, Hắc Hắc cũng đã ăn no dụi dụi dưới chân cô. Lông nó rất mượt, vừa đen vừa bóng. Đôi mắt nó nhỏ xíu như hai hạt đậu. Văn Hạ rất thích điều đó. Cô cúi xuống bế nó lên, hôn mấy cái, cười khì khì nói:
- Ngoan nào, bố con sắp về rồi.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, thức ăn trên bàn đã nguội. Hơn mười một giờ rồi. Văn Hạ ôm Hắc Hắc đặt vào ổ. Cô buồn chỉ muốn khóc. Anh không về nhà. Muộn như vậy rồi mà anh vẫn chưa về nhà. Nhưng cô có nên gọi điện cho anh không? Liệu anh có nghe điện thoại của cô không?
Cô cố trấn tĩnh mình, ấn phím tắt "1" gọi. Nhưng khi đầu bên kia vừa nghe máy thì sau hai giây không nói gì. Đầu bên kia đã nghe thấy tiếng cô quát:
- Cô không biết xấu hổ hả? Cô cứ đợi đấy.
Dám cướp người đàn ông của Văn Hạ à, không muốn sống nữa sao?
Văn Hạ bị kích động như vậy là vì Khâu Tư đã nghe điện thoại của Tô Mạch.
Cô tức giận, cực kỳ tức giận, giận đến mức bây giờ cô không còn kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Lát nữa, nếu có xảy ra chuyện gì đều là ngoài ý muốn, xin đừng trách cô. Buổi sáng, cô đã cảnh cáo cô nàng đó nhưng cô ta vẫn dám đi quyến rũ Tô Mạch. Cô ta không muốn sống nữa hả? Dám cướp người đàn ông của Văn Hạ cô sao?
Nhưng đợi đến khi từ trong nhà chạy ra phố thì cô mới phát hiện ra rằng, cô không hề biết Tô Mạch đang ở đâu, cô không thể tìm thấy anh. Nghĩ đến việc Tô Mạch muộn như vậy vẫn chưa về nhà, nghĩ đến việc anh đang ở cùng người phụ nữ khác, nghĩ đến việc anh không thèm để ý đến cô, cô càng lúc càng khó chịu, cô ngồi thụp xuống bên đường, vùi mặt vào giữa hai đầu gối im lặng.
Mạc Đông vốn hẹn Tô Mạch đi uống rượu nhưng không ngờ khi nhìn thấy Tô Mạch thì Tô Mạch đã như thế rồi, uống rượu, không nói gì. Dù Mạc Đông có hỏi thế nào thì Tô Mạch cũng không chịu lên tiếng. Anh đoán là Tô Mạch đã cãi nhau với Văn Hạ vì Tô Mạch là người có lòng tự trọng rất cao. Khó khăn trong công việc, trong sự nghiệp chỉ càng khích lệ ý chí phấn đấu của Tô Mạch chứ không có chuyện làm anh suy tư, ủ ê như vậy.
- Không phải xe nhà cô dễ hỏng như vậy chứ? Mạc Đông lái xe của Tô Mạch vì hôm nay anh vừa đến và chưa kịp giải quyết chuyện gì thì đã bị Tô Tịch kéo đi cả ngày. Buổi tối thì lại phải uống rượu với Tô Mạch. Anh em nhà họ thật sự đã làm anh mệt chết đi được.
Văn Hạ nghe anh nói như vậy thì biết có thể anh không vui, nhưng cô lại cảm thấy Mạc Đông vô tội, người để cô trút giận là cô nàng Khâu Tư thối tha kia cơ mà.
Trên đường đi, Mạc Đông luôn thấy Văn Hạ bồn chồn không yên cứ như thể dưới ghế đệm là cả một bàn đinh vậy. Thấy cô lo lắng như thế, quan tâm đến Tô Mạch như vậy, nhìn lại bản thân, anh lại một lần nữa cười chính mình, Mạc Đông ơi là Mạc Đông, sao cứ luôn đứng sau Tô Mạch vậy chứ?
Lần đầu tiên Văn Hạ