Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.
cũng không yên, sắp bằng bà ngoại tôi rồi đấy. – Cậu trai miễn cưỡng nhặt quần áo lên. – Lần sau chơi tiếp nhé, nếu tôi không đi thì cô ấy sẽ cằn nhằn mãi không thôi cho mà xem.
Cũng không còn sớm nữa, mấy cậu trai khác biết ý lục tục nhặt quần áo lên, không muốn chơi tiếp nữa.
Gia Hàng đập bóng, chạy từ bảng rổ này sang bảng rổ khác, không định dừng lại.
- Bà chị, vứt bóng ở chỗ bảo vệ rồi về sớm đi nhé!
Cuối cùng chẳng còn một tí sức lực nào nữa, Gia Hàng ôm quả bóng, cả người ướt sũng như vừa dầm trong nước, chầm chậm đi về phía khan đài.
Một bóng đen tiến về phía cô.
Cô chớp mắt, ngẩng đầu lên.
- Đến rồi à! – Cô thở hổn hển.
- Lần này định phạt gì đây? – Chu Văn Cẩn rút khăn tay ra đưa cho cô. Trước đây, khi họ hẹn nhau, ai đến muộn sẽ chủ động nhận phạt, một chầu phim hay một bát mì thịt bò.
Gia Hàng lắc đầu, gió lạnh thổi qua khiến mồ hôi khô rất nhanh. Cô lấy tay áo chùi qua quýt rồi ngồi phệt xuống bậc thang:
- Là em đến sớm.
Chu Văn Cẩn cúi xuống nhìn một lát, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cô, lấy quả bóng trong tay cô nghịch nghịch.
- Ở chỗ này, em cũng thua anh không ít đâu. – Anh hất hàm về phía sân bóng.
- Em cũng có lúc thắng đấy chứ. – Gia Hàng nhướn mày kiêu ngạo.
- Ừ, thắng một lần là quẫy đuôi lên tận trời xanh, rú lên cho cả trường đều biết.
- Bởi vì chẳng dễ dàng gì! – Dù thế nào thì thể lực nam nữ cũng vẫn khác biệt.
- Heo. – Chu Văn Cẩn quay sang nhìn cô. – Tại sao hôm nay lại hẹn anh ra đây?
Cô trầm ngâm:
- Chu sư huynh, anh đã từng hối hận bao giờ chưa?
- Trong thế giới của đàn ông không có từ hối hận. Cho dù là sai lắm, cũng phải chấp nhận hậu quả. – Anh nhặt chiếc áo khoác trên mặt đất, khoác lên người cô. – Còn em?
- Em cũng không hối hận, hiệu thuốc đâu có bán thuốc hối hận đâu.
- Heo. – Giọng Chu Văn Cẩn bỗng nhỏ đi, nhỏ tới mức có thể bị gió thổi bay. – Về bên anh đi.
Mắt Gia Hàng đau nhức, cô cúi xuống cởi rồi lại thắt dây giày:
- Về thế nào?
Quay ngược thời gian, trở về năm thứ hai, sau đó bắt đầu lại từ đầu?
- Em… ly hôn, anh chia tay với Diêu Viễn. Anh có thể từ bỏ công việc hiện tại, hai chúng ta ra nước ngoài, hoặc tới Thượng Hải, Quảng Châu, tìm một công việc là rất dễ dàng.
Gia Hàng ôm ngực, nhịp tim đã trở lại bình thường:
- Chu sư huynh, em không làm tiểu lục đâu.
- Tiểu lục? – Chu Văn Cẩn chau mày.
- Hai lần tiểu tam[2'> chẳng phải là tiểu lục sao? – Gia Hàng cười tự giễu. Hơn nữa quân đội có lẽ không phải là nơi muốn từ chức là từ chức được, Chu sư huynh anh bị ấm đầu rồi.
[2'> Từ lóng chỉ kẻ thứ ba xen vào tình cảm người khác.
- Em để ý sao?
- Em để ý.
- Em lấy anh ta là vì em yêu anh ta sao?
Gia Hàng đứng dậy, đưa tay về phía anh:
- Chu sư huynh, chơi với em một trận bóng đi, lần cuối cùng, hãy để tình huynh muội của chúng ta đặt dấu chấm hết ở đây.
- Heo, em tới tìm anh kỳ thực là vì chuyện hoa diên vĩ xanh đúng không? – Chu Văn Cẩn có phần giận dữ, – Em đang sợ.
- Có chơi không? – Gia Hàng giành lấy quả bóng.
Chu Văn Cẩn bỗng dùng hai tay xoay người cô lại:
- Heo, em không hiểu ý nghĩa việc làm của anh sao? Anh không để bụng chuyện em là hacker, anh sẽ mở rộng vòng tay chờ đợi em, nhưng người khác không làm được. Anh sẽ chứng minh cho em thấy, ai yêu em hơn!
- Diêu Viễn thì sao?
- Anh chưa từng yêu cô ấy.
- Không yêu mà lại ở bên cô ấy?
- Đó chỉ là…
- Hai người học cùng nhau ba năm, cũng phải có chút tình nghĩa chứ, anh cũng biết được tình cảm cô ấy dành cho anh, cho nên tại sao không phải là người khác, mà là Diêu Viễn. Vì Diêu Viễn đặc biệt.
- Từ trước tới nay em chưa từng tin vào tình cảm của anh dành cho em, ba năm trước đã vậy, ba năm sau vẫn vậy. Heo, những gì anh làm có quá đáng bằng những gì em đã làm không?
Gia Hàng tung quả bóng lên trên cao, sắc trời tối sầm, không nhìn rõ được, quả bóng không rơi lại vào tay mà lăn ra xa, cô chạy đuổi theo.
Khi ôm quả bóng quay lại, Chu Văn Cẩn đang cài lại những chiếc cúc áo đã mở ra.
Tim Gia Hàng thắt lại, như bị một sợi dây thừng siết lấy, đau tới mức không tài nào thở được.
- Nếu em chưa sắp xếp xong trái tim mình thì đừng tùy tiện gọi điện thoại cho anh. Anh nói lại một lần nữa ở đây, chuyện hoa diên vĩ xanh, anh sẽ không bỏ qua, tuyệt đối không.
- Chu sư huynh, anh đã thua rồi, nếu tiếp tục, anh sẽ thua không ngẩng đầu lên được.
Chu Văn Cẩn cười lạnh:
- Vậy sao? Cứ đợi mà xem.
Anh ta xoay người bỏ đi.
Gia Hàng đập bóng, tăng tốc độ rồi nhảy lên ném bóng vào rổ, một cú ném ba điểm đẹp tuyệt.
Lượt chạy sau, cô lại nhảy lên, không biết là do không kiểm soát lực tốt hay là vì hai đầu gối rủn ra, cô dúi về phía trước, cả người ngã nhào xuống đất.
Miệng là nơi cảm nhận được vị tanh tanh ngòn ngọt đầu tiên, tiếp đó là lòng bàn tay và đầu gối đau nhức, trong mũi có chất lỏng trào ra ngoài, toàn thân như đang thoát xác, trôi nổi trong không gian vô hạn, lúc gấp rút, lúc chậm rãi.
Cô bật cười khanh khách, cười đến mức hai má co rút.
Cô chật vật lật ngư