Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

ời lại, nhìn bầu trời sao xa xăm, cười mãi không ngừng.
Có tiếng bước chân vội vã hoảng loạn vang lên bên ngoài sân bóng, ai vậy nhỉ? Bảo vệ hay là Chu sư huynh.
- Gia Hàng? – Giọng nói dè dặt, như đang đè nén vô vàn cảm xúc.
Trước mắt cô có thêm một gương mặt, là thủ trưởng. Chuyện gì vậy, anh cũng chơi bóng sao? Đầu anh ướt sũng mồ hôi, môi run rẩy, ngực phập phồng, tóc rối bù như tổ quạ, chiếc móc gài trên bộ quân phục cũng đã tung ra.
- Tự đứng dậy đi. – Anh lấy mu bàn tay lau mũi và miệng cho cô, nhưng không đỡ cô dậy.
- Em muốn nghỉ thêm một lát. – Cô hất tay anh ra.
- Nếu em không dậy được thì anh sẽ bế em. – Anh túm cánh tay cô.
Cô cười, chỉ vào anh:
- Thủ trưởng, anh đúng là một thầy giáo, kế khích tướng này rất công hiệu.
Cô co chân lên, chống tay xuống đất. Đau, chỗ nào cũng như bị kim châm, bị gọt rũa.
Cô nhếch nhếch miệng, nhưng vẫn bò dậy được, quả bóng, rừng cây và nhà thể dục phía xa đều đang lắc lư, cô nhắm mắt lại.
- Trên chiến trường, binh lính bị thương hoặc sẽ được cáng hoặc sẽ được cõng, em chọn cách nào? – Anh cắn môi kìm nén, không nhìn vào gương mặt bê bết máu của cô.
Cô là kẻ thức thời, dang hai tay ra, anh xoay người lại, cõng cô trên lưng.
Lúc cõng cô lên, anh mới thầm thở hắt ra một hơi. Sau đó, anh cảm thấy một chất lỏng nóng hổi trượt qua cổ anh, hòa với mồ hôi anh rơi xuống không tiếng động.
Anh xốc hai chân cô bước về phía trước, không lên tiếng, để cô được khóc cho thỏa.
Xe đỗ bên ngoài phòng bảo vệ, lúc bước vào, cô nghẹn ngào bảo anh nói với bác bảo vệ, bóng để quên ở sân bóng rồi, phải tới đó lấy về.
Với bất kỳ người nào, cô cũng chưa từng nuốt lời.
Anh thở dài, nhấc hai chân cô đặt vào chỗ ngồi, rồi chèn một tấm đệm ở phía sau, đóng cửa xe lại, chạy vào phòng bảo vệ chào một câu.
Trên đường đi, anh không hỏi cô tại sao lại ở Bắc Hàng, cô cũng không hỏi anh sao lại tìm được tới đây. Anh chăm chú lái xe, cô chăm chú khóc.
Tứ hợp viện tĩnh lặng như tờ.
Anh bế cô vào căn phòng dành cho khách, không bật đèn trần mà chỉ vặn một ngọn đèn bàn lờ mờ.
Trong phòng làm việc có hộp cứu thương, anh mang tới, bảo cô nằm xuống. Mũi và khóe miệng đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn rất sưng, lòng bàn tay trông rất khủng kiếp. Anh xoa đầu cô, bê một chậu nước nóng trong nhà tắm ra, rửa sạch mặt cho cô, rồi lại cẩn thận lau tay cho cô.
Cô hết sức im lặng, cũng hết sức hợp tác. Khi bôi thuốc, anh nghe thấy cô hít sâu từng hơi.
- Đau lắm à? – Anh ngước mắt lên.
Cô quay đầu đi:
- Thủ trưởng, chúng ta… bây giờ tính là vai vế gì đây?
Anh thổi khẽ vào vết thương ở lòng bàn tay:
- Chắc vẫn là bằng vai phải lứa.
- Nếu Tào Tuyết Cần ở dưới âm phủ biết được, nhất định sẽ kiện chúng ta tội đạo văn[3'>. – Tuy là anh em họ gượng ép, ha…
[3'> Ý nói họ là anh em họ mà lại lấy nhau, giống như những nhân vật trong tác phẩm Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần.
- Thân càng thêm thân, có gì không tốt? – Anh nhìn chiếc quần dài lấm lem vết máu, không biết đầu gối bị thương đến mức nào.
Anh đặt lọ thuốc lên tủ đầu giường, xốc eo cô dậy, cởi cúc quần.
Lòng bàn tay vừa mới bôi thuốc, cô đành phải dùng mu bàn tay ngăn anh lại.
Mắt anh sâu thẳm:
- Ngoan, sẽ không đau lắm đâu.
Cô chầm chậm lắc đầu:
- Thủ trưởng, để kệ nó đi.
Anh im lặng.
Cô cắn môi cay đắng, sau đó khẽ mỉm cười:
- Thủ trưởng, chúng ta không thể tiếp tục được nữa.
Trác Thiệu Hoa chầm chậm nhìn cô, lông mày hơi nhíu lại, tựa như đang nghiền ngẫm ý tứ câu nói ấy.
Dưới ánh mắt ấy, Gia Hàng không thể nhìn thẳng vào anh, cô cụp mắt lại quay sang hướng khác.
- Anh đã làm sai điều gì sao? – Cô nghe thấy anh hỏi.
Cô khó nhọc lắc đầu.
- Khi bọn họ quen nhau, anh vẫn còn bé tí, em còn chưa ra đời. Khúc mắt giữa họ do họ tự giải quyết, em không thể đem những chuyện đó đổ lên đầu anh. Vì cớ gì anh phải mất vợ? Vì cớ gì Phàm Phàm phải mất mẹ? – Anh dùng giọng điệu nghiêm túc nhất từ trước tới giờ hỏi cô.
- Xuất phát điểm cuộc hôn nhân của chúng ta không phải là vì tình yêu, Phàm Phàm cũng không phải do em… – Nước mắt không kìm được nữa, cô ra sức dùng mu bàn tay để lau đi. Anh hy vọng một ngày nào đó nó cũng sẽ giống em, đột nhiên phát hiện ra người mẹ đã nuôi dưỡng mình hơn hai mươi năm là giả sao… điều này rất tàn nhẫn, anh có hiểu không?
Đôi mắt anh bỗng thăm thẳm như đại dương tĩnh lặng, anh đỡ cô ngồi dậy:
- Đúng thế, cuộc hôn nhân của chúng ta lúc đầu quả thực là do bất đắc dĩ, nhưng bây giờ em có thể phủ nhận chúng ta không yêu nhau không?
Cô không thể, cho nên khi nghĩ tới việc phải chia tay với thủ trưởng, tim cô đau nghẹn lại. Nhưng họ sao có thể ở bên nhau? Thân thế phức tạp kia của cô, làm sao có thể đối diện?
- Còn Phàm Phàm, ngay từ đầu anh đã luôn nói với em rằng, đó là con của chúng ta. Chúng ta… là anh và em, không có người thứ ba. – Anh từ từ nhắm mắt lại, cảm thấy thật sự khó mở lời. Khi anh biết được sự thật, cũng đã vô cùng sửng sốt.
Gia Hàng bàng hoàng, không tin vào tai mình:
- Sao có thể thế được? Rõ