Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hám Sinh

Hám Sinh

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134902

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/902 lượt.

đi đều ẩn chứa sự trầm ổn. Anh ta ngẩng đầu, quét ánh mắt uy nghiêm về phía Hám Sinh. Đây rõ ràng là bản sao cao cấp của Đông Dạ Huy.
Cả đời này Hám Sinh chỉ hiểu thấy duy nhất một người. Cô tin rằng sau này Đông Dạ Huy cũng sẽ có loại khí chất và tư thái này. Tuy rằng một năm trước, lúc cô gặp anh vẫn còn non nớt hơn so với người đàn ông trước mắt, nhưng sẽ có ngày anh trở nên như vậy. Dã tâm và quyền lực cuối cùng sẽ giúp anh khoác vào mình cái loại khí chất ấy.
Diệp Quyền quay lên tầng, khó xử nói hỏi Hám Sinh “Hám Sinh, anh trai anh cũng ở lại đây được không?” Anh ta sống ở đây với Hám Sinh cũng được một khoảng thời gian, vốn mở miệng nói chuyện này với cô không khó. Nhưng anh ta cũng biết Hám Sinh thích yên tĩnh, anh ta cũng không muốn làm phiền cô. Cuối cùng anh ta do dự rồi nói thêm một câu “Nếu không anh cũng trả tiền thuê nhà cho anh ấy giống của anh được không?”
Hám Sinh ngồi khoanh chân trên chiếu, ngẩng đầu nhìn Diệp Quyền. Cười tủm tỉm, lắc đầu nói “Anh trai anh có thể ở đây, không cần tiền.” Hám Sinh cười khiến Diệp Quyền nhẹ lòng. Anh ta đi đến xoa xoa đầu Hám Sinh “Hám Sinh, cảm ơn nhé.”
Hám Sinh chỉ cười không nói, bỗng nhiên cô nhảy dựng lên, giãy khỏi cánh tay của Diệp Quyền, hỏi anh ta “Anh trai anh uống trà không?”
Diệp Quyền mơ mờ hồ hồ, nhưng vẫn trả lời “Uống chứ.” Hám Sinh quay người chạy vội đi.
Hám Sinh chạy vội xuống dưới tầng, tiếng bàn chân cô dẫm lên cầu thang bằng gỗ vang lên tiếng “Bịch bịch”. Tới tận giờ Diệp Quyền chưa từng thấy một Hám Sinh hoạt bát đến như vậy. Anh ta kinh ngạc, vươn nửa người ra khỏi lan can nhìn Hám Sinh chạy nhanh như chớp xuống căn phòng nhỏ trong phòng khách. Căn phòng nhỏ đó bọn họ không mấy khi dùng, bên trong ngoài một cái bàn ăn chỉ có một quầy bar nhỏ và tủ rượu. Không hiểu Hám Sinh vội vã chạy vào đó để làm gì. Diệp Quyền lại mơ hồ lùi về phía sau, đúng lúc quay đầu thì nhìn thấy đôi mắt bé tí của Mông Bự đang nhìn mình. Mông Bự thấy anh ta nhìn lại mình, trừng mắt nhìn anh ta một lúc, quay người lắc lắc cái mông to của nó rồi đi xuống tầng theo Hám Sinh.
Hám Sinh chạy vào căn phòng nhỏ dưới tầng, lấy một bộ trà cụ bám đầy bụi từ tủ rượu rồi đi ra ngoài. Sau đó mang vào bếp cọ rửa sạch sẽ, lúc đi đến phòng bếp còn cố tình vòng qua hành lang, không đi qua cửa phòng khách.
([1'> Trà cụ: Dụng cụ pha trà.)
Hám Sinh tỉ mỉ rửa bộ trà cụ sạch sẽ. Bình trà bằng thuỷ tinh được cô lau đến bóng loáng, chén trà nhỏ cũng được lau đến phát ra ánh sáng lung linh. Cuối cùng cô bưng khay trà cụ, trông giống hệt thục nữ, trên mặt còn khẽ mỉm cười, thong thả chậm rãi đi vào phòng khách.
Trong phòng khác, hai anh em ngồi đó ngượng nghịu. Diệp Chí ngồi trên ghế bóc cái tem trên phòng bì, Diệp Quyền ngồi bên phải anh ta. Tay chân Diệp Quyền giữ tư thế ngoan ngoãn, ngồi đó trông như con trai của Diệp Chí vậy. Khuôn mặt Diệp Chí vẫn điềm tĩnh, Diệp Quyền không dám tiếp tục chọc giận anh ta, ngồi yên không dám động đậy.
Diệp Quyền nhìn thấy Hám Sinh chạy vào cửa nên vội vã đừng lên giới thiệu “Anh, đây là Hám Sinh, cô ấy là chủ căn nhà này. Hám Sinh, đây là anh trai anh.” Diệp Quyền vốn không phải người biết kiềm chế cảm xúc, đứng trước mặt anh trai vẻ mặt như đứng ngồi không yên.
Hám Sinh cười cười đi đến đó, ngồi khoanh chân dưới sàn nhà, đối diện với Diệp Chí, cách anh ta chiếc bàn trà. Sau đó đặt khay trà lên bàn, nói với Diệp Chí “Chào anh cả.”
Diệp Chí và Diệp Quyền đều sửng sốt. Diệp Chí không trả lời, nhìn Hám Sinh bằng vẻ nghiêm khắc. Hám Sinh vờ như không cảm nhận được không khí kỳ lạ trong phòng khách, cũng không để ý đến cái nhìn của Diệp Chí, cô thong thả cắm điện cho bình trà, nhỏ nhẹ hỏi Diệp Chí “Khát nước không? Em pha trà cho anh uống.”
Diệp Quyền mở to hai mắt nhìn Hám Sinh, anh ta cảm thấy Hám Sinh lúc này thật không bình thường. Diệp Chí quay đầu nhìn Diệp Quyền ý bảo anh ta giải thích. Diệp Quyền buông thõng hai tay, muốn nói không phải quan hệ đó đâu. Nhưng Hám Sinh dường như chẳng quan tâm, cô cười tủm tỉm nhìn Diệp Chí, lại quay sang nhìn Diệp Quyền, không nói gì cả, cúi đầu nhìn nước đang bắt đầu sôi lục bục trong bình trà.
Bộ trà cụ này vốn do người chủ cũ để lại. Nhìn vào cuộc sống trước đây của Hám Sinh, làm sao cô có thể biết được trà đạo và hiểu biết sâu sắc về nó chứ. Nhưng nếu chỉ pha một ấm trà đơn giản cô vẫn biết làm, cô cho vào một ấm trà nhỏ một chút lá trà, sau khi đổ nước sôi một lát, lại rót ra một chén nhỏ, đưa cho Diệp Chí “Đây, anh uống đi.” Hám Sinh không giỏi giao tiếp, cô chỉ biết dùng câu nói đơn giản như vậy để tỏ rõ thiện ý.
Diệp Chí im lặng tiếp nhận chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Cách pha trà không đúng, mới đổ nước sôi vào một chút đã rót ra chén, trà đúng là trà thượng hạng, nhưng cách pha không đúng nên mất ngon. Chỉ có điều năm xưa, Diệp Chí đã từng trải, đã nếm đủ mùi vị khổ sở trong cuộc đời nên anh ta không nói gì. Nhấp mấy ngụm nữa uống hết chén trà trong tay. Hám Sinh lại rót thêm cho anh ta một chén, anh ta cũng nhận rồi uống hết sạch. Diệp Quyền ngồi một bên nh