Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 134903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/903 lượt.
giải trí thậm chí cả phòng vệ sinh Đông Dạ Huy cũng xông vào tìm. Dường như anh đã lục sùng cả ba tầng của trung tâm. Nhưng dù chỉ một bóng dáng thoáng qua anh cũng không tìm được. Tìm một vòng, cuối cùng gần như tuyệt vọng. Anh vô thức nhớ lại lúc bọn họ lướt qua nhau trên hành lang, lúc ấy anh kinh ngạc ngẩn ngơ đứng nhìn bóng dáng kia vụt mất. Còn lúc này, vẻ mặt anh trở nên như người mất hồn.
Lúc người chủ nhà máy chế biến dược liệu ở Hạ Môn tìm thấy Đông Dạ Huy trên hành lang. Tâm trạng anh lúc này trông vô cùng bất thường, cả người cứng nhắc đi lại trên hành lang, nhìn từng ngõ ngách, vẻ mặt như người vô hồn. Người chủ nhà máy lưỡng lự một lát rồi tiến đến cất tiếng hỏi “Đông tổng, tại sao anh lại ở đây?” Người chủ nhà máy là một người đàn ông trung niên, nhưng đối với Đông Dạ Huy còn chưa đầy ba mươi tuổi trước mặt này vẫn có chút kính nể.
Đông Dạ Huy bị người khác gọi một tiếng mới hoàn hồn. Lúc này trước mắt anh là một gương mặt quen thuộc, nhưng một lúc lâu anh vẫn chưa thể ý thức được mình đang làm gì, ở đâu. Ngây ngẩn một lúc rồi mới lên tiếng giải thích cho hành động của mình…
Mùa hè năm nay, Đông Dạ Huy đến Hạ Môn lần này đã là lần thứ ba. Hơn một tháng trước, một lô kem dưỡng da thiên nhiên xuất kho bị người tiêu dùng gửi đơn khiếu nại. Sau đó dược liệu được mang đến bệnh viện kiểm tra thì đúng là có vấn đề. Đó là một vấn đề lớn, kinh động cả giới dược phẩm. Tất cả những lô hàng đã xuất khẩu đều phải thu hồi lại, nhà máy sản xuất kem dưỡng da nhận lệnh ngừng sản xuất để chuyên viên Cục vệ sinh đến tiến hành kiểm tra. Chuyện này khiến Đông Dạ Huy đau đầu một thời gian, anh lo lót trên dưới một lượt mới kéo được mọi chuyện lắng xuống. Hôm nay anh chủ chương mời mấy chuyên viên điều tra của Cục điều tra vệ sinh đi ăn uống. Nhà máy có thể lấy giấy phép tiếp tục hoạt động hay không còn phải chờ xem buổi giao lưu hôm nay có thành công hay không.
Lúc này thật ra trong lòng Đông Dạ Huy đã rệu rã, anh vội vã sốc lại tinh thần, mở miệng hỏi người đối diện “Lão Trịnh, sao anh lại xuống đây? Sắp xếp mấy người trên tầng ổn rồi chứ?”
“Cậu yên tâm đi, tôi đã sắp xếp ổn thoả. Chỉ là bỗng nhiên không thấy cậu đâu nên tôi nói với mọi người xuống dưới tìm cậu.”
Giọng nói của Đông Dạ Huy có chút yếu ớt “Tốt lắm, tôi hơi mệt, định đi nghỉ trước. Anh giúp tôi tiếp đón mấy vị trên tầng, có việc gì anh tự xem xét rồi xử lý đi.”
“Ra vậy, thế thì cậu đi nghỉ ngơi đi. Đợi mọi chuyện xong xuôi tôi sẽ nói với cậu một tiếng.” Lão Trịnh đáp lời.
Đông Dạ Huy gật đầu, quay người chuẩn bị đến phòng nghỉ. Vừa mới quay đầu bỗng nhiên anh lại vòng trở lại, kéo lão Trịnh rồi hỏi “Lão Trịnh, anh nói xem ở đây.” Anh chỉ chỉ xung quanh “Ở đây có thể nhìn thấy người chết không?”
Đông Dạ Huy cảm thấy trong lòng mình thực sự trống rỗng, mới có thể mang một chuyện hoang đường như vậy ra hỏi Lão Trịnh một cách thành thật.
Câu hỏi của anh khiến lão Trịnh vô cùng sửng sốt, sau đó mới lưỡng lự trả lời “Đông tổng, chuyện này, nơi này dương khí rất vượng, sợ là không thể thấy được. Chắc cậu nhìn nhầm rồi.”
Trong lòng Đông Dạ Huy bỗng chốc cảm thấy cảm giác mất mát ngập tràn. Anh vô lực khoát khoát tay với Lão Trình, quay người rời đi..
Ánh đèn bên trong phòng VIP còn mờ ảo hơn cả ngoài hành lang. Chỉ có ánh sáng mờ nhạt toả ra từ bốn chiếc đèn treo ở bốn góc. Không gian bên trong rất rộng lớn, giữa những dãy ghế nằm kéo dài là một đường đi khá rộng. Vách ngăn chỉ là bức tường bằng giấy, trên mặt đất là lớp thảm dày. Ghế nằm ở đây còn rộng hơn cả ghế trong đại sảnh. Mỗi chiếc ghế đều lắp đặt một bảng điện tử, đặt ngay trên tay vịn của ghế, có thể điều chỉnh tuỳ theo ý thích của từng người sao cho nghỉ ngơi thật thoải mái. Không gian ở đây rất yên tĩnh, bởi vì không gian khá rộng, mà mỗi ghế nghỉ lại được ngăn cách bởi vách ngăn, nếu có nói chuyện ở bên trong người khác cũng khó mà nghe thấy được.
Vừa rồi Đông Dạ Huy đã tìm trong phòng nghỉ VIP một lần. Lúc này trong lòng anh chẳng còn tia hy vọng nào nữa. Đầu anh đau như búa bổ, thầm nghĩ tìm một chỗ nghỉ ngơi tạm. Sau khi vào cửa, anh nheo mắt nhìn thấy một chiếc ghế không xa cửa lớn liền bước tới đó. Đi tới, chuẩn bị ngồi xuống chiếc ghế trước mặt thì đúng lúc anh vừa ngước mắt lên nhìn, chỉ là lướt qua một lần, anh liền đứng im bất động tại chỗ…
Phía trước Đông Dạ Huy, ngay trước mắt cách chỗ anh đứng không đến một thước chính là bóng dáng giống một con mèo nhỏ mà anh vẫn đau khổ kiếm tìm. Cái dáng khom lưng không thay đổi, cuộn mình nằm ở đó ngủ say sưa.
Giây phút ấy, Đông Dạ Huy cảm thấy mình sắp đứng không vững. Như một người vừa tỉnh lại sau cơn ác mộng kéo dài triền miên. Giữa màu đen tuyệt vọng lại xuất hiện ánh sáng của sự sống. Một loạt hình ảnh trong mơ bị đánh vỡ. Sau khi đó cả người anh như sống dậy, toàn thân tràn ngập sức sống cùng niềm hạnh phúc mãnh liệt. Anh chống tay lên tay vịn phía sau, đôi mắt không dám dời khỏi người trước mắt dù chỉ một giây, thong thả ngồi xuống bên cạnh cô.
Chỉ nhìn lướt qua một cái Đông Dạ Huy liền nh