Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hám Sinh

Hám Sinh

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/896 lượt.

anh đẩy cô vào con đường chết.
Đối với Đông Dạ Huy mà nói, cái chết của Hám Sinh đã thay đổi con người anh. Người khác nhìn vào có thể cho rằng anh không thay đổi, nhưng bản thân anh tự biết, có câu “Không phá được thì không xây được.”, giống như tình cảm của anh lúc này. Khi một chuyện đã phát triển quá giới hạn, thì cho dù sợ hãi hay mâu thuẫn cũng sẽ biến mất sạch sẽ. Bây giờ Đông Dạ Huy tình nguyện cúi đầu xin lỗi trước mặt Hám Sinh. Chỉ cần cô có thể nhìn mình một cái là đủ.
Không khí trên đường về nhà yên lắng mà nặng nề. Càng về tới cần nhà, con đường trước mắt càng tối. Nhà Hám Sinh vốn ở nơi hẻo lánh, đường về nhà cô không có đèn cao áp.
Diệp Quyền vẫn ôm vai Hám Sinh. Hám Sinh cũng buồn ngủ nên tựa vào người anh ta. Cuối cùng cũng về đến nhà, ba người nối đuôi nhau vào cổng. Hám Sinh vẫn theo thói quen ở lại sau cùng để khoá cổng khoá cửa. Một bóng người mờ nhạt đứng rất xa cánh cổng, Hám Sinh đứng trong nhà, cố gắng nhìn qua ô cửa kính. Cô chỉ đứng nhìn từ xa, trong lòng cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Cô nhẹ nhàng khép cửa, cánh cửa gỗ đã cũ phát ra tiếng “Kẹt” kéo dài. Cùng lúc ấy cô buông một tiếng thở dài, không gian càng thêm trống trải và tĩnh mịch.
Ngày hôm sau thức dậy, thời tiết vẫn đẹp như ngày hôm qua. Ăn bữa sáng qua loa, Diệp Quyền quay về phòng ôm máy tính làm việc. Hám Sinh lại lau hết tầng trên tầng dưới, mấy lần đi qua phòng anh ta. Cô thấy vẻ mặt anh ta lúc thì chăm chú làm việc, lúc thì ôm đầu đi lại rồi dậm huỳnh huỵch trong phòng, có lúc anh ta lại tự lẩm bẩm một mình trông đến là buồn cười. Hám Sinh không làm phiền anh ta, cô chỉ cười rồi đi làm việc của mình.
Dưới tầng, Diệp Chí đang đọc báo trong phòng khách. Lúc làm xong việc mặt trời đã sắp lên đỉnh đầu. Hám Sinh pha thử cho anh ta loại trà cô vừa mua, lâu lâu đi qua đi lại còn rót chén mới cho anh ta, phục vụ rất chu đáo.
Cuối cùng cũng đã đến giữa trưa, mặt trời lên thiên đỉnh. Hám Sinh tưới nước cho đám hoa cỏ đang ủ rũ dưới ánh mặt trời trong sân. Diệp Quyền lao “rầm rầm” xuống tầng, ngoác miệng nói với Hám Sinh vẫn đứng trong sân: “Anh đói rồi.”
Hám Sinh quay đầu nhìn anh ta, vẻ mặt Diệp Quyền lúc này giống hệt như mấy bông hoa héo rũ mà cô vừa tưới nước. Biết công việc của anh ta hôm nay không suôn sẻ, cô tuỳ tiện vứt vòi nước trong tay xuống đất, chạy tới tắt nước rồi quay lại nói với anh ta: “Đi nào, em lập tức đi nấu cơm, anh phải vào làm hộ em biết chưa?”
Diệp Quyền không biết xào rau, nhưng làm mấy việc khác khá tốt. Thái rất tỉ mỉ, cũng không làm bẩn phòng bếp hay đặt mọi thứ bừa bộn. Hám Sinh nhìn anh ta làm việc trông rất thuận mắt. Có điều hôm nay tâm trạng của Diệp Quyền không tốt lắm, cả buổi cũng chẳng nói câu nào với cô. Hám Sinh cũng để mặc anh ta, không làm phiền anh ta. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, hai người không hẹn mà gặp cùng ngẩng đầu, đứng nhìn nhau tại chỗ. Ánh mắt Diệp Quyền bỗng loé lên, như nhận ra điều gì đó. Hám Sinh đưa tay ấn vai anh ta, chặn người đang muốn đứng dậy chạy biến này lại, mở miệng nói: “Để em đi.”
Cửa nhà bằng gỗ đã cũ, hai cánh cửa hình khối cao lớn, ở giữa còn có một then cài. “Kẹt!” một tiếng, ánh mắt trời rực rỡ bên ngoài chiếu vào bên trong. Bên ngoài cánh cửa là một người còn sống, bên trong cánh cửa là một người tưởng như đã chết trong thế giới của người kia. Họ vượt qua không gian rộng lớn, thời gian dài đằng đẵng, trải qua một năm khổ sở, cuối cùng họ cũng chính thức gặp lại nhau.
Ánh sáng bất ngờ chiếu vào khiến Hám Sinh hơi choáng váng. Nhìn thấy bóng dáng và khuôn mặt quen thuộc của người ngoài cửa, cả người cô lúc này lại trầm tĩnh như một bức tranh sơn thuỷ, dòng nhiệt huyết sôi trào trong mạch máu giờ cũng trở nên yên lặng không một gợn sóng. Cô thậm chí chẳng cần phải giả vờ giả vịt, nở một nụ cười thản nhiên, tâm trạng cực kỳ bình tĩnh cất giọng nói: “Anh đã đến rồi.” Không có giọng nói dịu dàng thân mật sau thời gian dài xa cách, cô chỉ ân cần hỏi thăm bằng một câu đơn giản mà khách sáo.
Đông Dạ Huy đứng ngoài cửa quan sát Hám Sinh từ đầu tới chân. Hai người họ từng là người hiểu nhau nhất trên đời, Đông Dạ Huy nhận ra sự quan tâm của Hám Sinh đối với anh, dường như đã bị chính anh xoá đi sạch sẽ. Bây giờ cô nhìn thấy anh, trong lòng đã không còn chút tình cảm nào, trái tim cô như mặt hồ phẳng lặng không gơn sóng. Điều này khiến anh cảm thấy trái tim mất đi một thứ gì đó rất quan trọng.
Đứng dưới ánh dương rực rỡ, Đông Dạ Huy mỉm cười dịu dàng: “Chào em, Hám Sinh.” Lần này anh đến gặp Hám Sinh vẫn có mục đích. Chỉ có điều mục đích lần này không giống những lần trước, lần này ánh đến là vì muốn giữ lấy cô, cho nên anh càng phải cố gắng che giấu cảm xúc thật tốt.
Hám Sinh cũng mỉm cười nói: “Chào anh, Dạ Huy. Muốn vào trong ngồi một lát không?” Đông Dạ Huy gật đầu, Hám Sinh quay người dẫn anh vào trong. Khoảnh khắc Hám Sinh quay người, Đông Dạ Huy quay đầu khẽ lau đi giọt nước mắt mới trào ra. Đã lâu lắm rồi chưa được nghe Hám Sinh gọi mình một tiếng Dạ Huy như thế, anh từng nghĩ cả cuộc đời này không bao giờ có t