Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hám Sinh

Hám Sinh

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/899 lượt.

hể nghe thấy giọng nói của cô nữa. Nay bỗng nhiên nghe được giọng nói của cô, trái tim không thể nào kiềm chế nổi cảm xúc dâng trào. Không phải cảm giác đau đớn, chỉ có cảm giác chua xót khiến anh không nhịn được mà rơi nước mắt.
Bước chân của Hám Sinh rất nhỏ, chiếc áo T-shirt rộng thùng thình khẽ lay động theo bước chân cô. Sao có thể kỳ diệu như vậy? Đông Dạ Huy bình tĩnh chăm chú nhìn bóng dáng cô, không dám dời mắt đi chỗ khác.
Bọn họ đi xuyên qua hành lang vào phòng khách. Bên trong phòng khách, Diệp Chí vẫn đang ngồi trên sô pha. Lúc bọn họ bước vào, anh ta ngẩng đầu dời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn lướt qua Đông Dạ Huy đi ngay sau Hám Sinh. Mặt anh ta lập tức nhăn lại, ánh mắt nặng nề lộ rõ vẻ suy tư.
Hám Sinh đi đến trước mặt Diệp Chí, lần này cô không cười, chỉ nhìn Diệp Chí rồi nói thằng: “Anh cả, bây giờ em cần dùng phòng khách.”
Diệp Chí chau mày nhìn Hám Sinh chằm chằm, Hám Sinh kiện định nhìn anh ta. Một lát sau Diệp Chí mới yên tâm, lông mày anh ta giãn ra, đóng máy tính lại, đứng dậy thản nhiên nói: “Hai người ngồi đi, tôi lên tầng.” Diệp Chí rời khỏi phòng khác ngay lập tức, lúc đi lướt qua người Đông Dạ Huy, ánh mắt không hề dừng trên người anh ta dù chỉ một chút.
Hám Sinh để Đông Dạ Huy ngồi vào chỗ Diệp Chí vừa ngồi. Nhìn thấy anh ngồi xuống, lúc này Hám Sinh mới xoay người pha nước. Bộ trà cụ vẫn đặt ngay ngắn trên bàn, Hám Sinh không phải cất công đi lấy đồ nữa. Cô thoải mái ngồi khoanh chân trên sàn nhà, căm điện bắt đầu đun nước pha trà.
Hám Sinh vùi đầu vào việc rửa trà pha trà, thoải mái mở miệng hỏi: “Đến Hạ Môn công tác à? Công việc tốt chứ?”
“À, lỗ một chút, nhưng vẫn ổn.” Đông Dạ Huy trả lời một cách khó khăn.
Hai người bọn họ không ai nhắc tới chuyện xảy ra một năm trước đây, chỉ như hai người bạn già đang ôn lại chuyện xưa mà thôi. Hám Sinh cảm thấy giờ đây những chuyện mà cô và người đàn ông này có thể làm cũng chỉ có như vậy.
“Hám Sinh, anh chưa kết hôn.” Đông Dạ Huy bất chợt nói.
Hám Sinh rót nước vào ấm trà, động tác hơi khựng lại: “Vậy à.” Cô cũng chỉ đáp lại một tiếng đơn giản. Thật ra cô cũng đã quên chuyện Đông Dạ Huy nói với cô rằng anh ta muốn kết hôn. Tâm trạng của cô không phải trầm tĩnh mà là trống rỗng. Cô đổ hết lượt nước đầu tiên dùng để rửa trà đi, lại đổ thêm một lượt nước sôi nữa. Một lát sau cô mới rót trà ra chén, từ từ đặt xuống trước mặt Đông Dạ Huy: “Uống đi, trời nóng uống trà khải nhiệt rất tốt.” Trong lòng Hám Sinh biết rõ, đứng trước mặt người này cô chẳng thể che giấu được điều gì, cho nên tâm trạng cô vô cùng bình thản, chẳng về lo lắng gì.
Đông Dạ Huy yên lặng uống trà, sau đó cất tiếng hỏi Hám Sinh: “Hám Sinh. Em có sống ổn không?”
“Rất ổn. Mẹ để lại cho em một chút tiền, em dùng tiền cho thuê khách sạn để sống.” Hám Sinh cúi đầu, cảm thấy kiểu đối mặt nói chuyện này khiến cho cô mệt mỏi, thậm chí cô còn không muốn ngẩng đầu nhìn người đối diện.
“Ồ, vậy thì tốt.” Đông Dạ Huy đáp lại. Cuộc nói chuyện dường như rơi vào bế tắc, ngày càng khiến bọn họ cảm thấy khó chịu, hai người đều ngại ngùng im lặng.
“Hám Sinh, ra nấu cơm đi!” Diệp Quyền đứng ngoài cửa sổ hét lên một tiếng phá tan không khí ngượng ngùng này. Hám Sinh đứng dậy, nói với Đông Dạ Huy: “Anh ngồi một lát, em đi có chút việc.”
Không đợi Đông Dạ Huy trả lời, Hám Sinh vội vàng rời khỏi phòng khách. Diệp Quyền đứng trên hành lang bên ngoài phòng khách, trong tay cầm một con dao, ánh lên thứ ánh sáng chói mắt. Anh ta cười lộ ra hàm răng trắng bóng, đưa dao cho Hám Sinh đang đứng trước mặt, vẻ mặt vô cùng thích thú, nói: “Cần dùng thứ này đúng không?”
Hám Sinh nghi ngờ Diệp Quyền đã biết chuyện gì rồi, cô cầm lấy con dao của Diệp Quyền, đi thẳng vào bếp không quay ra. Nếu nhìn vào trình độ giao tiếp, Hám Sinh tự biết cô không hề giỏi. Nay phải đối phó với Đông Dạ Huy khiến cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cho nên cô chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện tiếp tục quay lại đó.
Cho đến tận giờ cơm trưa, Đông Dạ Huy vẫn ngồi lì trong phòng khách. Không có ai tiếp chuyện với anh, rõ ràng vô cùng nhàm chán, vậy mà anh cũng không đứng vậy chào một tiếng mà ra về cho xong.
Mâm cơm vẫn được bày trên hành lang. Diệp Chí xuống dưới ăn cơm, lúc đi ngang qua phòng khách, bỗng nhiên dừng lại hỏi Đông Dạ Huy: “Đông tiên sinh có muốn ăn bữa cơm rau với chúng tôi không?” Đông Dạ Huy đang bị ghẻ lạnh trong phòng khách, lại thấy có người gọi mình. Ban đầu có hơi sửng sốt, nhưng sau đó vội vui vẻ đồng ý.
Không khí nặng nề bao trùm bữa cơm trưa. Không có ai nói chuyện, suốt bữa cơm Diệp Quyền vẫn nhìn Đông Dạ Huy đầy khó chịu, Hám Sinh lại ăn không ngon miệng.
Sau khi ăn xong, Diệp Quyền đi cất mâm rửa bát như thường lệ. Hám Sinh chẳng có tâm trạng đâu mà tiếp đón Đông Dạ Huy. Cô thấy anh ta vẫn cứ ở lì trong nhà mình không đi, mà cô lại không muốn đuổi khách. Thế là đành nhắm mắt làm ngơ, bỏ lại Diệp Chí và Đông Dạ Huy trước bàn cơm trên hành lang, cô lên tầng trải chiếu nằm phơi nắng ngủ trưa.
Hám Sinh không ở lại tiếp chuyện, dứt khoát rời đi