Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

để chuyện đó vào trong lòng. Nhưng mà Mục Khả vô ý để lộ ra tâm tư lại khiến Hạ Hoằng Huân vui mừng, nói nhe răng nhếch miệng cũng không quá.
Hách Nghĩa Thành không dám ở lại ăn cơm tối rồi biến mất rất quỷ dị. Mục Khả gọi điện thoại mới biết người nào đó đã lặng yên không một tiếng động trở về đơn vị. Mà Hạ Nhã Ngôn vừa gặp mặt anh sau đó bị y tá vội vã gọi đi cũng không thấy xuất hiện nữa.
Mục Khả cảm thấy kỳ quái, nhưng không rõ là kì lạ ở chỗ nào. Nói với Hạ Hoằng Huân thì vị đại gia kia lại không thèm để ý, ôm laptop của cô đặt trên đùi, vừa gõ bàn phím phát hiệu lệnh với Viên Soái: "Không thấy có tín hiệu tắt đèn rồi à, ngủ đi!" vừa nói với cô nói: "Bớt lo lắng thì chất lượng giấc ngủ của em mới tốt lên được. Đi uống sữa tươi đi, đừng để anh phải động thủ!" Sau đó ‘tạch’ một tiếng khép laptop lại, nằm ngửa ở trên giường.
Ngày hôm sau Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả xuất viện. Hạ Nhã Ngôn rảnh rỗi ở nhà chuẩn bị cơm trưa, chờ anh trai chị dâu đại giá quang lâm. Hách Nghĩa Thành lấy lý do đón Mục Khả xuất hiện rất đúng giờ. Khi làm thủ tục xuất viện lại vì vấn đề ai trả tiền nằm viện mà xảy ra tranh chấp với Hạ Hoằng Huân.
Hạ Hoằng Huân đã coi mình như ông xã của Mục Khả chính nên sắc mặt có chút nặng nề, không khách khí quăng tiền lại cho Hách Nghĩa Thành: "Chỉ anh có tiền chắc? Giai cấp vô sản thì sao, chút tiền này tôi vẫn có thể trả." Phí nhập viện của Mục Khả là Hạ Nhã Ngôn trả, chờ Hạ Hoằng Huân tới thì tất cả tiền thuốc men tiền nằm viện đều là anh trả, căn bản không cho Hách Nghĩa Thành cơ hội.
Hách Nghĩa Thành giận đến nghiến răng: "Thể hiện cái gì, có tiền giữ lại làm sính lễ." Không đợi anh đem tiền trả lại cho Hạ Hoằng Huân, liền nghe Phó đoàn trưởng Hạ khẳng khái từ chối: "Không cần anh lo, không chỉ sính lễ, cả đồ cưới cũng tiết kiệm thay anh rồi."
Hách Nghĩa Thành bị nghẹn không nói được gì, hận không được kéo ai kia ra đánh nhau một trận. Nhưng tự chủ của Tham mưu trưởng cũng không tệ lắm, tuy hơi nóng tính nhưng mà vẫn có thể khống chế được. Hơn nữa, còn phải đi ăn chực đấy. Vì vậy, anh cắn răng đè lửa giận xuống.
Cáo biệt "Bại tướng" Tả Mình Hoàng, Hách Nghĩa Thành lái xe, dưới sự chỉ huy của Hạ Hoằng Huân, chầu mừng Mục Khả ra viện được tổ chức tại Ngôn gia. Đến nơi, ra khỏi bãi đậu xe, lúc đi qua vườn hoa Hách Nghĩa Thành nói: "Sao tôi không nghe nói bệnh viện lục quân có đãi ngộ tốt như vậy, cung cấp cả kí túc xá?"
Hạ Hoằng Huân nắm tay Mục Khả, giải thích: "Ông tôi đau lòng cháu gái ở xa nhà phải ra ngoài đi làm nên bỏ tiền mua cho, nói coi như là đồ cưới."
Hách Nghĩa Thành thản nhiên nhìn Hạ Hoằng Huân một cái, mím môi không lên tiếng.
Hạ Nhã Ngôn đang bận rộn trong phòng bếp. Lúc chuông cửa vang lên thì điện thoại di động cũng reo, cô mặc đồ mặc ở nhà đeo tạp dề lao ra mở cửa, trong miệng trách móc Hạ Hoằng Huân: "Không phải đã cho anh một chùm chìa khóa rồi sao, lúc nào cũng quên mang. . . . . ." Vừa chạy vào phòng khách lấy điện thoại di động trên bàn trà: "Alo, ông ạ, con là Nhã Ngôn, ông, alo? Alo?" Nghe thấy tiếng nhạc tự động tắt máy, cô tức giận oán trách: "Thời khắc mấu chốt như xe bị tuột xích." Thấy Tham mưu trưởng Hách khoan thai tự đắc theo sau Hạ Hoằng Huân đi vào, cô tức giận nói: "Cho tôi mượn điện thoại di động."
Mặc dù cứ gặp nhau là cãi vã, hơn nữa tối hôm qua còn xuất hiện chút xíu ngoài ý muốn, nhưng Hách Nghĩa Thành vẫn rất phong độ đưa di dộng cho cô. Hạ Nhã Ngôn vừa bấm số nhà vừa đi vào phòng bếp. Lúc vào phát hiện dầu đang nổ lách tách, dưới tình thế cấp bách, cô bưng cái mâm đựng rau đã thái sẵn đổ vào trong chảo, sau đó theo thói quen cầm cái muôi đảo đồ ăn. Lúc này, cô đột nhiên phát hiện mình giữa lúc vô ý đã đem điện thoại di động của Tham mưu trưởng Hách cùng đồ ăn đổ vào chảo dầu. . . . . .






Hạnh phúc ấm áp.
Kèm theo một tiếng thét chói tai, Hách Nghĩa Thành gần phòng bếp nhất liền bước tới đầu tiên. Nghĩ là phát sinh sự cố gì đó, anh theo bản năng liền kéo Hạ Nhã Ngôn ra xa cái bếp ga, vội hỏi: “Có chuyện gì mà gào như quỷ hiện vậy? Sao thế?”
“Không phải, cái đó…” Hạ Nhã Ngôn lúng túng nhìn anh, ánh mắt lại hướng tới chảo dầu trên bếp, có chút uất ức nói: “Điện thoại di động của anh bị tôi đưa cả vào trong chảo rồi, không phải tôi cố ý, tại gấp gáp quá nên quên…..”
Bất ngờ nhìn cái điện thoại di động của mình nằm trong chảo dầu, sắc mặt Hách Nghĩa Thành đột nhiên thay đổi, Hạ Nhã Ngôn đang lo lắng anh tức giận đến mức muốn bóp chết cô thì Hách Nghĩa Thành dùng sức kéo cô ra xa một chút, sau đó bước một bước dài, đưa tay vươn đến chảo dầu, nhanh chóng vớt chiếc điện thoại di động ra ngoài.
Vạn lần không nghĩ tới anh sẽ hành động như vậy, Hạ Nhã Ngôn kinh ngạc cao giọng can ngăn: “Đừng, rất nóng,”
Bị chạm vào vết thương Hách Nghĩa Thành kêu lên một tiếng, mặt mũi nhăn nhó nói: “Bác sĩ Hạ, cô không thể dịu dàng một chút được sao? Tôi cũng có dây thần kinh biết đau của con người đó.”
Tự nhiên đem chuyện thù hằn ngày hôm qua ra nói