Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
ĩa Thành nằm trên giường bệnh, Hạ Nhã Ngôn tức giận nói: “Bệnh viện có phải nơi tốt đẹp gì đâu? Sao mấy người cứ thích chạy tới đây nằm vậy hả?”
Hách Nghĩa Thành bị thương nhưng cũng không yếu thế, anh nói: "Cô nghĩ là tôi thích ở đây nhìn thấy cô chắc?”
Hạ Nhã Ngôn trừng mắt lườm anh: "Không thích sao anh còn tới! Tôi mời anh đến à?"
Thuốc mê phát huy tác dụng, chân bị thương đã không còn cảm giác, Hách Nghĩa Thành mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt, không phản bác nữa.
Sau khi phẫu thuật, Hách Nghĩa Thành được đưa vào phòng bệnh. Khi đi qua Hạ Nhã Ngôn cố tình vỗ mạnh vào bên chân khỏe của anh, lấy giọng bác sỹ chuyên nghiệp phê bình đồng chí Tham mưu trưởng Hách: “Lần trước chỉ gãy xương rất nhỏ, sau khi cố định vị trí cũ, thoa thuốc nối xương ngoài da, sau đó tình dưỡng là có thể tự động khép lại. Bây giờ thì tốt rồi, bị anh đưa lên mức độ nghiêm trọng rồi, tối thiểu cũng phải nằm viện tám tuần. Nói cách khác trong tám tuần này, anh phải hoàn toàn nghe lời tôi. À, đúng rồi, đừng nói là tôi chưa hề nhắc nhở anh, trước khi hoàn toàn chữa trị xong chỗ gãy xương không thể tiến hành huấn luyện, nếu không rất có thể gây hoại tử xương, hậu quả nghiêm trọng như thế nào chắc không cần tôi phải nói anh cũng hiểu!” Ý là mặc dù bọn họ có “thâm thù”, nhưng anh cũng phải biết điều mà phối hợp điều trị, đây là nghĩa vụ của bệnh nhân, quyền lực của bác sĩ.
Đối với một người lính mà nói, bị thương vốn là một vấn đề không thể bình thường hơn, nhưng bắt họ phải nằm viện điều trị mà dừng huấn luyện đích thị là một kiểu hành hạ. Tâm trạng Hách Nghĩa Thành có phần ảo não nhưng vẫn nhẹ nhàng nói: “Làm phiền bác sỹ Hạ rồi, hy vọng tôi không phải nhận mấy kiểu ngược đãi không đáng có.”
Lời nói vẫn đáng ăn đòn như cũ. Nhưng nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của anh ta, Hạ Nhã Ngôn cũng rất rộng lượng không đánh lại anh, hòa hoãn nói: “Con người tôi mặc dù không biết thế nào là dịu dàng, nhưng tác phong nghề nghiệp tuyệt đối có thể nhận được chứng nhận. Yên tâm đi, chờ xương bị gãy khỏi rồi anh thực hiện thêm một số bài tập phục hồi chức năng, rất nhanh có thể hồi phục chức năng tay chân, không để lại di chứng, điều kiện chỉ là……”
"Tôi không muốn trở thành tàn phế!" Hách Nghĩa Thành cắt ngang lời cô, ý nói anh sẽ phối hợp.
Theo nghề bác sỹ mấy năm, đối với tâm tình bệnh nhân Hạ Nhã Ngôn đương nhiên hiểu rõ, không dịu dàng cho lắm dịch góc chăn cho Hách Nghĩa Thành, cô nói: “Anh nghỉ ngơi trước đi, cần phải giữ sức khỏe, lát nữa hết thuốc mê sẽ hơi đau đấy.”
Hách Nghĩa Thành nói một tiếng "Cám ơn!". Sau đó nghe lời nhắm nghiền hai mất, chợt nghĩ đến điều gì đó, anh gọi Hạ Nhã Ngôn vừa chuẩn bị rời đi, được voi đòi tiên nói: “ Bác sỹ Hạ có thể vừa vất vả điều trị vừa thuận tiện giải quyết chuyện ăn uống của tôi được không?” Tài nấu nướng của cô quả thật không tệ, anh bắt đầu cảm thấy nhớ rồi.
Choáng váng trước da mặt dày của anh, Hạ Nhã Ngôn quay đầu nói: “Anh thật không biết khách khí gì cả. Dựa vào cái gì chứ?”
Hách Nghĩa Thành khẽ cong môi, khuôn mặt anh tuấn cực ăn nhập với nụ cười xấu xa, khiến cho sắc mặt anh không còn vẻ tái nhợt, anh không còn hơi sức nói: “Cô xem tôi hiện tại thê thảm như vậy, không đồng tình được sao.”
Dám giả bộ đáng thương với cô? Hạ Nhã Ngôn trừng mắt liếc anh một cái, tức giận quay đi.
Nhận được điện thoại của Hạ Nhã Ngôn, Mục Khả nhanh chóng chạy tới. Nhìn thấy cậu không được khỏe nằm trên giường bệnh, cô suýt chút nữa khóc nấc lên, sờ sờ nắm lấy bàn tay Hách Nghĩa Thành, cô nhẹ nhàng gọi: “Cậu!”
Rõ ràng đang là mùa đông, nhiệt độ xuống rất thấp, cô chạy đến mồ hôi đầy trán, Hách Nghĩa Thành thấy vậy không khỏi có chút đau lòng, cầm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, anh nói: "Không có việc gì, đúng lúc nhân cơ hội này nghỉ ngơi một thời gian." Ánh mắt nhìn thấy lông mày cô đang nhíu chặt, anh nửa đùa nửa thật nói: "Cháu xem, thằng nhóc Hạ Hoằng Huân kia bị thương khiến cháu đau lòng quá mức. Để chứng minh địa vị của cậu, cũng phải sử dụng đến khổ nhục kế này rồi.”
Cho tới nay, Mục Khả không hề phát hiện, kể từ lúc cô yêu Hạ Hoằng Huân, cũng có phần bỏ quên Hách Nghĩa Thành, mặc dù trong lòng cô không ai có thể thay thế được vị trí quan trọng của cậu, nhưng trong lòng xuất hiện thêm một người, tình cảm ắt cũng bị san sẻ, mà sự san sẻ này sẽ khiến người đàn ông cùng cô “nương tựa lẫn nhau” từ lúc năm tuổi cũng cảm thấy có phần mất mát. Nhận ra điều này một chút, Mục Khả tự trách bản than, cô cúi gằm đầu nói: “Thật xin lỗi.”
Hách Nghĩa Thành rút tay ra gõ xuống trán cô một cái, cười mắng: "Nha đầu ngốc, nói cái gì mà thật xin lỗi." Thở dài, anh từ từ nói: "Sớm muộn gì cũng có ngày đó, không phải anh ta cũng sẽ là người khác. Được rồi, anh ta tốt hơn nhiều người khác, bất kể là phương diện nào. Cậu yên tâm.”
Giọng của Hách Nghĩa Thành lộ ra một chút thương cảm, thay vì một người cậu, lại giống như một người thất tình hơn. Không thể không nói, quá trình đối đầu gay gắt với Hạ Nhã Ngôn khiến cho suy nghĩ của anh thoáng hơn rất nhiều, ví dụ như tồn tại thành kiến đối với thân phậ