Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
n quân nhân của Hạ Hoằng Huân, ví dụ như đối với cháu gái quá mức quan trọng khiến cho tình thân có chút sai lệch. Anh hiểu được rằng, cho dù có yêu Mục Khả đến đâu, cũng chỉ là tình yêu thương của một người trưởng bối, khác với tình cảm nam nữ. Anh che chở cho cháu gái, nhưng cháu gái anh cũng cần một người đàn ông quan tâm chăm sóc.
Thấy Mục Khả thật lâu không nói gì, Hách Nghĩa Thành nói sang chuyện khác: “Thằng nhóc kia có bắt nạt cháu không? Nếu có bức xúc phải nói cho cậu, Phó Đoàn trưởng thì là cái gì chứ, cậu vẫn thừa sức xử cậu ta.”
Mục Khả ngồi bên cạnh dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán anh, bởi vì chịu đựng đau đớn mà toát mồ hôi, cô nói: “Anh ấy không dám đâu, có cậu làm chỗ dựa, đều là con bắt nạt anh ấy.” Kề sát vào tai Hách Nghĩa Thành, cô thì thầm nói: “Nói cho cậu biết nha, anh ấy trời không sợ đất không sợ, nhưng lại sợ nhột.”
Thì ra là còn có này nhược điểm, rất tốt! Sờ sờ mái tóc của Mục Khả, Hách Nghĩa Thành cho cô thêm một chiêu nữa: "Về sau nếu cậu ta dám không thành thật với cháu, cháu cứ cù cho cậu ta đến khi phục mới thôi.”
Mục Khả gật đầu như thật, sau đó liếc mắt nhìn thấy Hạ Nhã Ngôn cũng gõ cửa bước vào, cả ba cùng cười vui vẻ.
Tin tức Hách Nghĩa Thành nằm viện rất nhanh truyền đến tai Hạ Hoằng Huân. Không tính đến khả năng anh ta có thể trở thành cậu vợ tương lai, còn có quan hệ đồng chí bạn bè, anh tất nhiên cũng muốn đến thăm. Nhưng điều mà người ta không ngờ tới chính là, không khí vui vẻ hòa thuận đến thăm bệnh thoáng chốc thay đổi, không chỉ khiến anh uống giấm trở về, còn đắc tội với cô bạn gái nhỏ, tình yêu bồi dưỡng bấy lâu nay lần đầu tiên xuất hiện chiến tranh lạnh.
Hạ - Hách tranh chấp
Lúc Hách Hạ Hoằng Huân lên Sư bộ họp mới biết tin Nghĩa Thành bị thương. Chào hỏi qua với Lục Trạm Minh xong, anh trực tiếp đến bệnh viện. Gọi điện thoại cho em gái hỏi thăm số phòng bệnh thì Hạ Nhã Ngôn cười hì hì hỏi anh: "Anh, anh đến thăm Hách Nghĩa Thành, hay là đến vì chị dâu đó?"
Anh cũng không biết Chủ nhật Mục Khả được nghỉ. Vốn định đến thăm Hách Nghĩa Thành xong sẽ qua đại học C đón cô cùng đi ăn tối. Hạ Hoằng Huân nhanh chóng cúp điện thoại, bước thật nhanh đến phòng bệnh. Nửa tháng không gặp, anh nhớ cô.
Vui mừng tới không ai ngăn được. Chưa đến phòng bệnh, Hạ Hoằng Huân đã nhìn thấy cô bé mình ngày nhớ đêm mong . Mặc dù cách một khoảng, nhưng anh chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra bóng lưng cô. Mục Khả mặc áo bông thật dầy, bộ dạng tròn vo có vẻ cực kỳ nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu.
Khi anh chuẩn bị phát huy ưu thế tốc độ cơ động nhanh nhẹn tiến lên kéo cô thì Tả Minh Hoàng đột nhiên từ phòng bệnh phía trước đi ra. Thấy Mục Khả, nụ cười trên mặt anh dịu dàng và thân thiết, thấy cô mặc quần áo thật dầy , anh trêu ghẹo nói: "Ơ, đây là tiểu nha đầu nhà ai vậy, sao lại béo thành thế này rồi, có đi đường được không vậy?"
Quân nhân luôn luôn chú trọng hình tượng, phát hiện những người qua lại không hẹn mà cùng nhìn về phía Hạ Hoằng Huân. Mục Khả nhẹ nhàng động đậy để tránh cho anh bị quần chúng chú ý.Vốn định tránh ra khỏi ngực anh, không ngờ lại bị ôm càng chặt hơn.
Tả Minh Hoàng bình tĩnh cười, giọng nói hiền hoà không bộc lộ cảm xúc, anh nói: "Nếu Hộ Hoa Sứ Giả đã đến, tôi đành vinh quang ẩn lui rồi." Nói xong, nhìn HạHoằng Huân gật đầu một cái, tiêu sái bước đi.
Cố làm ra vẻ thản nhiên như vậy chỉ càng thể hiện rõ ý đồ sâu xa trong lòng. Tả Minh Hoàngđứng mặt đối mặt với Mục Khả, Hạ Hoằng Huân đứng ngay sau lưng cô.Tả Minh Hoàngmà không nhìn thấy anh, trừ phi anh ta cận 800 độ. Nếu nhìn thấytại sao không kiêng dè? Trước mặt anh vuốttóc Mục Khả, còn chỉnh cả cổ áo cho cô? Hành động thân mật như vậy không phải cố tình tạo ra mập mờ sao.
Ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, Hạ Hoằng Huân trầm giọng hỏi: "Sao nghỉ mà không nói với anh? Còn nữa, không biết giữ khoảng cách sao?"
Không phải là không muốn nói, nhưng hôm nào anh cũng bận đến tận đêm khuya, khi cô ngủ mơ mơ màng màng mới gọi điện thoại tới, lúc đó thì cô còn nhớ được gì nữa. Hơn nữa Hách Nghĩa Thành lại bị thương, Mục Khả lo lắng rất nhiều chuyện nênđương nhiên bỏ qua suy nghĩ đến đơn vị gặp anh, chưa nói cũng vì không muốn anh thất vọng. Mục Khả bị vẻ nghiêm túc này của anh làm cho lúng túng, cô khó hiểu hỏi ngược lại: "Anh sao vậy? Tức giận à?"
Nghĩ đến Mục Khả hơi trì độn với tình cảm củaTả Minh Hoàng, Hạ Hoằng Huân có cảm giác tự khiêng đá đập vào chân mình.Anh ghen thế này chẳng phải rất vô lý sao, chẳng những không có ý nghĩa còn giống như đang giúp tình địch thổ lộ, dù sao Mục Khả cũng không thích người khác, nếu không sao có thể để cho anh nhanh chân đến trước? Anh cố gắng ép lửa giận vì Tả Minh Hoàngvừa mới cố ý đụng chạm tay chân thân mật với Mục Khả xuống, Hạ Hoằng Huân giơ tay lên bấm một cái lên mặt cô, "Coi như anh chưa nói gì."
"Nhưng anh nói em nghe thấy mất rồi." Tính bướng bỉnh của Mục Khả lại dâng lên, cô mất hứng nói: "Con người em tương đối ngốc, anh muốn nói gì thì nói