Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.

ng hăng cho Hạ Hoằng Huân một quyền: "Mau báo cáo quá trình yêu đương."
Hạ Hoằng Huân nghiêm một cái, đáp vang dội: "Vâng."
Trở lại địa bàn nhà minh, Dịch Lý Minh không biết lớn nhỏ đá Hạ Hoằng Huân một cái, sau đó vỗ vỗ vai anh, vẻ mặt giả vờ thật nghiêm túc khen ngợi nói: "Không tệ, quả nhiên là át chủ bài, năng lực tác chiến độc lập rất mạnh."
Hạ Hoằng Huân đáp lại anh ta một quyền: "Đấy là những gì lính trinh sát cần, tốc độ cơ động nhanh, chiếm lĩnh địa hình nhanh, phát hiện mục tiêu nhanh, đánh đòn phủ đầu nhanh."
Lúc sau, cả hai người cùng cười.
Ở trong bộ đội sẽ không có thời gian nhàn rỗi, từ sân huấn luyện trở về đã chạng vạng, Hạ Hoằng Huân ngồi một mình ở trong phòng làm việc hút thuốc, máy vi tính trên bàn vẫn đang mở, trên màn ảnh là một tấm bản đồ.
Tay phải anh cầm điếu thuốc, tay trái theo bản năng sát bên cạnh bàn, giống như là muốn lau vết bẩn vốn dĩ không tồn tại này. Động tác này rất ít xuất hiện, chỉ có khi Hạ Hoằng Huân nôn nóng. Nguyên nhân ở chỗ, Mục Khả vẫn chưa gọi điện cho anh, điện thoại di động ở bên cạnh nguyên cả một ngày vẫn không thấy vang chuông.
Hơn tám giờ tối, Hạ Hoằng Huân nhấn mấy con số, rốt cục nhịn không được gọi điện thoại cho người anh em tốt kia. Người này, chính là Mục Nham.
Nhắc tới giao tình giữa Hạ Hoằng Huân và Mục Nham, theo bậc cha chú mà nói, cha của Hạ Hoằng Huân cùng Mục Thịnh, cũng chính là cha của Mục Nham là chiến hữu, có tình chiến hữu sâu nặng, khi Hạ Hoằng Huân thi vào trường quân đội ở thành phố A, cũng trở thành bạn bè mới đặc công Mục Nham hơn anh mấy tuổi, sau này bọn họ cùng hợp tác trong một lần cứu trợ, hai người đàn ông nổi tiếng này từ đó trở than anh em tốt không có chuyện gì dấu nhau. Mà quan hệ của Mục Khả cùng Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân cũng nhờ Mục Nham này mới biết được.
Điện thoại vang lên hai tiếng đối phương liền tiếp, trong loa truyền đến giọng trẻ con non nớt: "Ai nha? Tìm ba ba của con sao?"
Đường nét lạnh lùng trên gương mặt Hạ Hoằng Huân trong nháy mắt dịu xuống, âm thanh trở nên nhẹ nhàng: "Đồng Đồng à, là chú Hạ, để ba ba của con nghe điện thoại."
Cậu nhóc nhận ra giọng của Hạ Hoằng Huân, nói ngọt gọi: "Ba ba."
“Là chú Hạ, con chỉ có một b aba thôi!” Mục Nham từ trong thư phòng đi ra, ôm con trai ngồi trên đùi, nhận điện thoại nói: "Thằng nhóc này, ai mặc quân trang cũng là ba ba của nó."
Mục Đồng mới hai tuổi, dù sao cũng còn quá nhỏ, không phân biệt được trang phục đặc công cùng quân trang, lần đầu gặp thấy Hạ Hoằng Huân mặc quân trang, bắt đầu luôn miệng kêu ba ba, hai vợ chồng Mục Nham uốn nắn bao nhiêu lần cũng không sửa được.
Mục Đồng ngồi trên đùi ba ba còn không an phận, cầm đồ chơi không buông tay, cười khanh khách: "Ba ba, ba ba." Cũng không biết là gọi Mục Nham, hay là vẫn gọi Hạ Hoằng Huân.
Mục Nham cười khổ, nói với Hạ Hoằng Huân: "Cậu nhanh chóng nhận nó làm con nuôi đi, gọi ba nuôi so với ba ba dễ nghe hơn."

Hạ Hoằng Huân mỉm cười, đang chuẩn bị nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy điện thoại kia có người nói: "Đồng Đồng, đến chơi với cô này, chúng ta cùng nhau xem phim hoạt hình..."
Nghe thấy giọng của Mục Khả rất khàn, Hạ Hoằng Huân lập tức đã hiểu. Vốn nghĩ rằng cô ở cùng Hách Nghĩa Thành, thật không ngờ lại có thể ở trong nhà Mục Nham, nụ cười trên mặt anh bỗng nhiên cứng đờ, hơn nửa ngày không nói ra tiếng.






Bí mật đầu tiên
Nghe được tiếng nói kì quái của Mục Khả, Hạ Hoằng Huân rốt cuộc vẫn không nén được tức giận, anh vội hỏi: "Mục Khả sao rồi ? Hôm nay là ngày gì đặc biệt với cô ấy sao?"
Có chút ngoài ý muốn khi anh gọi điện thoại lại là vì Mục Khả, Mục Nham cau mày, xoay người lại liếc nhìn Mục Khả đang dụ dỗ con trai chơi đùa, cân nhắc xong mới nói: "Hoằng Huân, không phải là tôi thừa nước đục thả câu không muốn nói cho cậu biết, nhưng việc này, không nên do tôi nói ra." Cảm thấy được sự nghi ngờ cùng sốt ruột của người anh em, anh giải thích nói: "Tôi cho là, để Khả Khả tự mình nói cho cậu biết thì thích hợp hơn."
Từ trước đến giờ Mục Nham chưa bao giờ giấu giếm người anh em Hạ Hoằng Huân này bất cứ chuyện gì.
Có lẽ là kinh nghiệm phá án nhiều năm làm anh tương đối nhạy cảm, có lẽ do Hạ Hoằng Huân chưa bao giờ có ý che giấu tình cảm đối với Mục Khả, thật ra Mục Nham đã sớm nhìn ra anh có ý với em họ nhỏ nhà mình. Nhưng nghĩ đến sự chú ý của hai nhà Mục, Hách đối với hôn nhân của Mục Khả, anh có chút lo lắng. Cho nên, Hạ Hoằng Huân không để ý thì anh cũng không tiện nói gì. Chỉ là, nếu như quan hệ của bọn họ đã đến mức có thể khiến cho Mục Khả giãi bày bí mật cùng khổ sở trong lòng, Mục Nham cũng rất nguyện ý giúp người anh em mình một phen, dù sao, anh luôn hi vọng em họ nhỏ của mình được hạnh phúc.
Nghe được tiếng chuông, Đồng Đồng cho là mẹ trở lại, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Mục Nham, vui mừng đung đưa món đồ chơi trong tay: "Mẹ, mẹ. . . . . ."
"Con trai ngốc!" Mục Nham nhẹ nhàng véo khuôn mặt Đồng Đồng, lấy ánh mắt ngăn Mục Khả lại, đứng dậy đ