Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.
br>Khi chỉ còn lại hai người bọn họ trong phòng, Mục Khả có chút căng thẳng. Hạ Hoằng Huân không biết rằng tâm tình của cô bây giờ có chút phức tạp, vừa muốn gặp anh lại sợ gặp. Đây là biến hóa tâm lý trong lòng Mục Khả vào thời điểm đặc biệt này, có quan hệ mật thiết với mẹ cô, cùng thân phận của Hạ Hoằng Huân.
Hạ Hoằng Huân vươn tay cầm tay cô, "Không nhận ra? Căng thẳng như vậy làm gì?"
"Anh và anh họ em. . . . . ." Hạ Hoằng Huân quen Mục Nham nằm ngoài dự đoán, nhưng mà nhắc tới vấn đề này lúc này chỉ bởi vì cô không tìm được đề tài nào tốt hơn.
"Chúng tôi đã sớm quen biết." Hiển nhiên, Hạ Hoằng Huân không có tâm tình giải thích những thứ râu ria này, anh nói: "Ra ngoài đi dạo."
Mục Khả theo Hạ Hoằng Huân ra cửa, đi ra khỏi chung cư, ngồi lên xe việt dã của anh. Cô không hỏi đi đâu, cũng không muốn hỏi, chỉ yên tĩnh ngồi đó.
Kỹ thuật lái xe của Hạ Hoằng Huân rất tốt, tốc độ xe mặc dù nhanh, nhưng rất ổn định.
Hơn mười phút sau, xe dừng lại bên bờ sông, Hạ Hoằng Huân cởi quân trang khoác lên người cô, nương theo ánh trăng tỉ mỉ nhìn cô, lấy ngón tay mang theo vết chai vuốt ve mặt của cô, sau đó không cho Mục Khả kháng cự mà ôm cô vào lòng, động tác nhẹ nhàng chậm chạp lại rất có lực, lúc mở miệng giọng nói đầy tràn đau lòng: "Sao giọng nói lại khàn như vậy?"
"Anh chê khó nghe à?" Mục Khả vươn cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo anh, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào ngực anh, thành thực nói: "Khóc."
"Nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì."
"Chuyện cũ năm xưa."
"Nói điểm chính."
"Anh không thể dịu dàng một chút sao?"
"Điều này cần dịu dàng làm gì?" Hạ Hoằng Huân kháng nghị, sau đó thỏa hiệp: "Được được, tôi dịu dàng một chút là được chứ gì, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Nói là sẽ dịu dàng kết quả chỉ hạ giọng có chút xíu.
"Nhớ mẹ em. . . . . ." Giọng nói của Mục Khả khàn khàn mà bình tĩnh, cô im lặng nắm thật chặt tay nói: "Ngày mai là ngày giỗ của bà."
Bảy chữ đơn giản, từ trong miệng Mục Khả nói ra, có vẻ tàn khốc mà thê lương.
"Ngày mai sẽ có người khác đi thăm bà, hàng năm em đều đi vào hôm nay." Mục Khả rúc vào trong lòng anh, an ủi ngược lại anh nói: "Không có chuyện gì, đã hơn mười năm."
Đối với Mục Khả, Hạ Hoằng Huân biết xa xa là không đủ, anh thật không ngờ, cô bé hoạt bát thích cười như vậy, lại mất mẹ khi chưa tròn 16 tuổi. Người phụ nữ cười lên dịu dàng điềm tĩnh trong ký ức của anh đã qua đời.
Không có ai sẽ đùa như vậy. Hạ Hoằng Huân có chút không thể tin, lại không thể không tin.
"Bà ngoại nói, lúc đi mẹ không yên tâm nhất là em. . . . . ." Mặc dù hết sức khống chế, Mục Khả vẫn nghẹn ngào, cô sụt sịt một cái, nhỏ giọng nói: "Lúc em còn nhỏ rất không nghe lời, luôn thừa dịp lúc mẹ ngủ chuồn êm đi chơi, khiến bà lo lắng. . . . . . Sau này, em nghe lời, bà lại không còn. . . . . . Mẹ nói, phải thật vui vẻ sống qua ngày. . . . . . Không cho em nhớ bà, hàng năm chỉ cho 1 ngày. . . . . ."
Hách Xảo Mai bỏ lỡ quá trình trưởng thành của Mục Khả, nhưng bà lại dùng sinh mạng hữu hạn của mình để lại cho con gái rất nhiều điều quý giá. Bà dạy cô mỉm cười như thế nào, dạy cô kiên cường dũng cảm, bà đem tình yêu vô bờ cùng nhớ thương với con gái tan vào một quyển nhật ký ố vàng, thay thế bà bước đi cùng con gái yêu từ năm này qua năm khác. . . . . .
Mục Khả sớm bị ép chấp nhận sự thực mẹ qua đời, dần dần lớn lên cô vẫn luôn thử lấy thái độ bình thản đối mặt với ngày này hàng năm. Chính bởi vì thế, Hạ Hoằng Huân mới không phát hiện ra sự khác thường của cô trước đó.
Hạ Hoằng Huân biết Mục Khả khóc, đây thật ra là lần đầu tiên cô dỡ bỏ phòng bị ở trước mặt anh không chút che giấu mà khóc thút thít. Anh không lên tiếng an ủi, cũng không tìm được từ ngữ thích hợp để an ủi. Anh cũng không ngăn cản, chỉ vỗ nhẹ lưng cô, để tùy cô phát tiết.
Mỗi một năm dùng thời gian một ngày nhớ về người thân yêu nhất, có rơi nước mắt nhiều hơn nữa cũng là việc nên làm.
Hạ Hoằng Huân im lặng ôm chặt Mục Khả, muốn mượn vòng tay ấm áp mạnh mẽ an ủi trái tim yếu ớt của cô.
Khi cảm xúc của Mục Khả dần dần bình phục lại, Hạ Hoằng Huân thương yêu lấy ngón tay lau nước mắt cho cô, không tự chủ mà mềm giọng chọc cô cười: "Khóc như con mèo mướp nhỏ vậy, nàng dâu xấu như vậy ai muốn lấy đây. Thôi nào, đừng khóc, về sau có tôi, trời sập xuống có tôi đỡ."
Sinh Tử Vô Thường, không ai có thể thay đổi. Mục Khả hiểu.
Hơi thở nam tính trên người Hạ Hoằng Huân khiến Mục Khả cảm thấy an tâm cùng tin cậy, cô dựa vào trong ngực anh, giọng nói khàn khàn nói: "Anh nói sẽ đối tốt với em, cái gì cũng nhường em, có làm được không?"
Hạ Hoằng Huân vuốt ve mái tóc rối bù của cô: "Bảo đảm làm được."
Mục Khả ngửa khuôn mặt nhỏ lên nói: "Vậy chờ lúc em kết hôn anh chuẩn bị đồ cưới cho em."
Nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, Hạ Hoằng Huân hứa hẹn:
"Có thể!"
Thao tác theo trình tự
Lúc Mục Nham đón An Dĩ Nhược về nhà, Đồng Đồng đã nhào ngay vào trong lồng ngực ấm áp của mẹ mà ngủ, không để ý đến tư thế, cái miệng