XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.

nhỏ nhắn chu lên vô cùng lanh lợi.
Nhẹ chân nhẹ tay cho con trai nằm ổn định, An Dĩ Nhược hỏi: "Không phải nói Khả Khả đã tới sao, đâu rồi?" Không có anh chị em nên An Dĩ Nhược rất thích Mục Khả, cảm thấy cô vẫn còn là đứa trẻ chưa lớn.
"Bị người ta lừa đi rồi." Mục Nham ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của An Dĩ Nhược hôn trộm một cái mới giải thích nói: "Cùng đại doanh trưởng Hạ đi nói chuyện yêu đương rồi."
An Dĩ Nhược có chút bất ngờ, cô xoay người né tránh cái hôn của Mục Nham, không khỏi có chút nghi ngờ: "Hạ Hoằng Huân? Anh nói Khả Khả, cùng anh ta nói chuyện yêu đương?"
"Tôi có thể làm được thì sao nào?" Mục Nham không hài lòng cãi lại một câu, trong lòng thực rất hiếu kỳ, sử dụng phương thức thăm dò hỏi: "Ở chỗ nào? Cậu không phải trở về đơn vị sao?" Quả thật không phải là anh lo lắng cho Mục Khả, ở cùng Hạ Hoằng Huân, còn có gì phải lo lắng. Cái mà anh quan tâm thật chính là tiến triển của hai người. Cho nên nói, đàn ông cũng buôn chuyện.
"Đã xin phép rồi, không phải về." Cúi đầu nhìn Mục Khả đang dựa vào trong lồng ngực anh ngủ say, Hạ Hoằng Huân nói: "Đại đội trưởng Mục, phiền anh thu hồi bệnh nghề nghiệp một chút, bớt suy nghĩ chút đi." Dường như hiểu rõ suy nghĩ của Mục Nham, chính xác hơn là hiểu rõ suy nghĩ của đàn ông, anh trực tiếp cắt chủ đề, giọng kiên quyết nói: "Yên tâm, tôi sẽ không bắt nạt cô ấy. Tôi sẽ thao tác theo đúng trình tự."
Thao tác theo đúng trình tự? Mục Nham quả thực bội phục sát đất người anh em này. Cái tật gọn gàng dứt khoát này của cậu ta rốt cuộc là ưu điểm hay khuyết điểm. Mục Nham bỗng nhiên hơi lo lắng cho Mục Khả. Một người đàn ông tâm huyết như vậy, em gái nhỏ “Nhu nhược” kia có chịu được nổi hay không đây.
An Dĩ Nhược từ phòng tắm đi ra, thấy Mục Nham nằm ngửa trên giường mỉm cười, cô nhảy lên trên người mà chà đạp gương mặt đẹp trai của chồng: "Cười ngây ngô như vậy làm gì? Khả Khả có trở về không?" Dù đã làm mẹ nhưng ở trước mặt người yêu, cô vẫn sẽ bộc lộ ra tính cách trẻ con của mình, hoàn toàn tương phản hình tượng nhà thiết kế tài hoa trước mặt người ngoài.
"Không về." Nghĩ đến câu nói của Hạ Hoằng Huân "Thao tác theo đúng trình tự " Mục Nham không nhịn nổi, cười ha hả ôm chầm lấy vợ hôn nhẹ một cái, vừa hôn vừa mập mờ nói: "Cô ấy bị Hạ Hằng Huân xử lý rồi."
Nghe mà xem, sao không thấy bộ dạng của một ông anh trai tốt đâu cả? Nếu Mục Khả biết, chắc chắn sẽ phải dùng ánh mắt phẫn nộ ‘vì việc nước mà quên tình nhà.’
An Dĩ Nhược không kịp hiểu “xử lý” này có ý nghĩa gì, bởi vì ý thức lúc này đã bị nụ hôn nóng bỏng của Mục Nham thả trôi tự do.
Hạ Hoằng Huân là một quân nhân rất nguyên tắc. Vậy mà đêm nay, anh làm chuyện trái với lệ thường vượt ra ngoài dự tính của người khác.
Khi mèo nhỏ ham ngủ khóc đến mệt rồi bất giác dựa vào trong lồng ngực của anh mà ngủ say, anh không nỡ đánh thức cô.
Cẩn thận kéo áo khoác Mục Khả, Hạ Hoằng Huân theo bản năng ôm cô càng chặt hơn.
Mục Khả ngủ mơ nhẹ nhàng cọ vào trong ngực anh, đem khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ nhàng áp vào xương đòn, tìm tư thế thoải mái, tiếp tục ngủ say trong hơi thở nam tính của anh.
Khi ngủ bộ dạng Mục Khả thực đáng yêu, vẻ nghịch ngợm lúc tỉnh đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vừa thanh nhã vừa ngọt ngào, lại dịu dàng mà Hạ Hoằng Huân chưa bao giờ nhìn thấy qua.
Mục Khả là cô gái xinh đẹp, da thịt mịn màng trắng nõn như tuyết, đôi mắt rạng rỡ, đôi môi khẽ nhếch lên, khi mỉm cười thì tràn đầy vẻ mềm mại quyến rũ, là vẻ xinh đẹp động lòng người không thể che dấu.
Ngồi ở trong xe, Hạ Hoằng Huân lấy tay nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt cô, nhẹ nhàng chạm vào môi cô… Mắt của anh, nhu tình như nước, tim của anh, khó có thể khống chế rung động.
Anh chậm rãi cúi người, thân mật dùng chóp mũi đi cọ cọ lên gương mặt của cô, mềm nhẹ như nước. Nhịn không được cầm lấy đôi tay bé nhỏ của cô, anh từ từ nhắm hai mắt mãn nguyện mỉm cười.
Hạ Hoằng Huân thừa nhận, Mục Khả tinh khiết như bông hoa sen, đối với anh mà nói thật sự có lực sát thương rất mạnh.
Bên ngoài nổi gió, chẳng biết từ lúc nào đã kéo theo mưa phùn rả rích, khung cảnh như được lặng lẽ phủ thên lớp áo khoác thần bí quyến rũ, khiến cho người ta không nỡ quấy rầy bọn họ.
Cả đêm này, Hạ Hoằng Huân không hề hôn Mục Khả. Anh chỉ lẳng lặng, ôm chặt lấy cô, cảm giác bình yên như đang ôm lấy hạnh phúc nửa đời sau của mình vậy.
Một đêm này, Mục Khả lại mơ thấy mẹ. Bờ biển xanh thẳm, mẹ đón gió mở ra hai tay ôm lấy cô, gió biển mát mẻ thổi làm mái tóc đen dài của bà tung bay, nhẹ nhàng phất qua đôi gò má ngây thơ của cô.
Đêm đen như mực, quá nhiều ấm áp ngọt ngào cùng một chút bình thản biến thành hạnh phúc, như gió lốc ào ào cuốn tới.
Sáng sớm khi tỉnh lại, thân thể con gái nhỏ xinh nằm trong lòng Hạ Hoằng Huân, nghịch ngợm vươn tay chạm nhẹ vào lông mi của anh, Mục Khả một lần nữa giấu mặt thật sâu vào cổ của anh, mím chặt môi ngượng ngùng cười.
Nắng đầu thu sáng rỡ ấm áp chiếu vào gương mặt đẹp đẽ của Hạ Hoằng Huân, anh "Ngủ" khẽ cong khóe môi.
Hôm nay là ngày giỗ Hách Xảo Mai. Hai nhà Mục, Hách khôn