XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.

nào trong quá trình cô trưởng thành.
Khi đó Mục Khả, giống như đã quên mất thời gian, quên tất cả, cô không còn nghịch ngợm bướng bỉnh, ngoan ngoãn tựa sát vào bên cạnh mẹ, lặng lẽ rơi lệ. Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía Tây, cô mang theo đôi mắt sưng đỏ đứng dậy, bước chân lảo đảo đi xuống núi nhưng vẫn nhịn không được quay đầu lại nhìn, hai mắt đẫm lệ.
Trước lúc cô sẩy chân Hách Nghĩa Thành liền đỡ lấy khuỷu tay cô, thương yêu sờ sờ tóc cô: "Khả Khả, cháu đã đồng ý hàng năm chỉ dùng 1 ngày nhớ chị ấy, cháu phải làm được." Cô là đứa bé nghe lời, biết đối xử tử tế với bản thân mình và với người khác, càng biết quý trọng.
Mục Khả nhìn ra ngoài cửa xe, nhẹ nhàng gật đầu, trong nháy mắt xe khởi động, cô nói: "Cháu muốn về trụ sở huấn luyện." Đột nhiên, cô rất muốn gặp Hạ Hoằng Huân.
Khởi động xe bỗng nhiên lại biến thành tắt máy, thần sắc Hách Nghĩa Thành từ thương yêu biến thành phức tạp, suy đoán nào đó được chứng thực, khiến cho anh liên tục hít sâu mấy hơi, sau, anh dung ngữ khí quả quyết nói: "Huấn luyện quân sự đến đây chấm dứt, mấy ngày còn lại cậu sẽ xin nghỉ cho cháu, cháu nghỉ ngơi cho tốt rồi trực tiếp trở về trường học đi học."
Không hiểu tại sao anh lại không cho phép cô đi huấn luyện quân sự, Mục Khả hỏi: "Tại sao?" Bởi vì khóc mà giọng nói vô cùng khàn khàn.
Không muốn thảo luận cùng cô về cuộc điện thoại của Hạ Hoằng Huân vào lúc này, Hách Nghĩa Thành trực tiếp đáp: "Không vì cái gì cả!"
Mục Khả nhìn anh, lại yên lặng quay đầu đi, tâm tình suy sụp khiến cho cô không còn hơi sức mà hỏi nguyên nhân.
Nhận ra ngày này rất quan trọng với Mục Khả, Hách Nghĩa Thành biết bây giờ không phải là thời cơ tốt để nói chuyện, anh hòa hoãn hạ giọng nói: "Đến chỗ Mục Nham vậy, ngày mai còn phải kiểm tra sức khoẻ, xong chuyện cậu lại đưa cháu về." Đối với đứa cháu gái anh chăm sóc từ nhỏ đến lớn, anh rất khó làm mặt lạnh. Cô có thể dễ dàng khơi lên tức giận của anh, giận đến giơ chân, cũng có bản lãnh để cho anh tự động tắt lửa, thỏa hiệp thối lui.
Nhắm mắt lại, Hách Nghĩa Thành thu hồi suy nghĩ, vẻ mặt chuyên chú lái xe. Mục Khả ngồi kế bên ghế lái, quay đầu thấy xe Hạ Hoằng Huân vững vàng đi theo phía sau bọn họ, nhìn cậu út yên lặng không nói , mặt không biểu cảm, cô muốn nói lại thôi.
Phát hiện sự do dự của cô, Hách Nghĩa Thành hơi thở dài, rốt cuộc anh nói ra bốn chữ: "Cậu không đồng ý."
Nhìn gò má hoàn mỹ của anh, Mục Khả không nói gì, chờ câu sau của anh.
Hách Nghĩa Thành lại không mở miệng nữa, đến bãi đậu xe bệnh viện lục quân, anh mới không nhanh không chậm nói: "Vì muốn tốt cho cháu." Dường như muốn lấy mấy chữ này làm giải thích.
Lúc chuẩn bị xoay người tránh ra, cánh tay của anh bị Mục Khả bắt được. Hách Nghĩa Thành đứng không nhúc nhích, nghe tiếng bước chân phía sau tiến gần, anh quay đầu lại, ánh mắt chạm đến đôi mắt ửng đỏ của cô, anh vẫn cầm ngược lại bàn tay bé nhỏ của Mục Khả như trước kia: "Được rồi, không phải chuyện gì đáng ngại, cũng chỉ là làm quen với bạn khác giới, cũng không nói muốn gả cho anh ta, không cần thiết phải huyên náo gà chó không yên." Sửa lại mái tóc bị gió thổi loạn của cô, anh nói: "Có thể đáp ứng cậu út, mặc kệ vui vẻ hay không, cũng phải cho cậu biết, được không."
Chiến thuật vòng vo không phải chỉ có Hạ Hoằng Huân mới nghĩ ra được, chức vị Tham mưu trưởng cũng không phải trò đùa, đem ra so, Hách Nghĩa Thành càng là cao thủ mưu lược. Bản thân anh còn có ưu thế, sẽ không ngốc đến nỗi lấy cứng đối cứng cùng Mục Khả, đẩy cô vào lòng người khác.
Mục Khả nặng nề gật đầu, thấy anh khẽ nhếch khóe môi lộ ra khuôn mặt tươi cười, cô cũng cười, đã quên bạn trai chính quy đang ở sau lưng, cô tính trẻ con nhào vào trong ngực Hách Nghĩa Thành, vui vẻ nói: "Cám ơn cậu út."
"Đây không phải là con gái lớn không giữ được trong truyền thuyết chứ?" Hách Nghĩa Thành đưa tay ôm lấy cô, nửa thật nửa đùa nói giỡn: "Không phải không thích nhất gọi cậu út sao, luôn nói là chiếm tiện nghi của cháu, bây giờ lại vì anh ta cám ơn cậu, hả?" Nói thật, trong lòng anh thật khó chịu.
"Nào có, người ta cực kỳ có lễ phép, ngoan ngoãn nhất." Mục Khả mỉm cười lộ ra hàm răng trắng như ngọc trai.
"Không nhìn ra, cháu ăn vạ lợi hại như vậy. Mau đi đi, Minh Hoàng đang chờ đó, cậu ta đều đã sắp xếp xong hết rồi, cháu đến là có thể kiểm tra luôn." Nghĩ đến Tả Minh Hoàng, Hách Nghĩa Thành nhìn về phía Hạ Hoằng Huân. Anh nghĩ, cùng có quân hàm như nhau, hai nhà Mục - Hách tuyệt đối sẽ không chọn bộ đội dã chiến - Doanh trưởng Hạ, mặc dù anh ta thắng trên vạch xuất phát, nhưng muốn dẫn đầu cho đến khi về đích, hệ số khó khăn rất cao.
Hách Nghĩa Thành biết Hạ Hoằng Huân là một người mạnh mẽ, nhưng anh không tin anh ta không có gì là không làm được.
Nhắc tới Tả Minh Hoàng, Mục Khả cũng không xa lạ, cô nghiêng đầu nói: "Quân y Tả à, lại làm phiền anh ấy như vậy có ổn không?" Gần hai năm cô kiểm tra sức khoẻ, Tả Minh Hoàng đều đang vội trước vội sau.
Hách Nghĩa Thành bốn lạng bạt ngàn cân: "Không phải cháu thường giúp cháu gái nhỏ của anh ta học bổ túc