Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

tiếng Anh à, cảm thấy phiền toái sao?"
"Không phiền toái, cô cháu gái nhỏ đó thông minh vô cùng, rất có phong thái của cháu năm đó."
Hách Nghĩa Thành suýt nữa bị chọc cười, anh nói có ngụ ý: "Cháu cũng biết là phong thái năm đó? Quả nhiên là càng lớn lại càng ngốc."
Mục Khả hung tợn nói: "Đồng chí Mục khả thông minh tài trí luôn mạnh mẽ như Nhân dân tệ."
Bé gái hồn nhiên nghịch ngợm đã trở lại. Hách Nghĩa Thành vốn nên vui mừng, dù sao nhiều năm như vậy, lần đầu tiên trong ngày giỗ của chị anh mà Mục Khả có thể cười như vậy, nhưng trong nội tâm anh không hiểu sao vẫn thấy có chút khó chịu. Anh chăm sóc Mục Khả hơn mười sáu năm, đã quá quen bên người cô chỉ có anh, dường như, cô một cái nhăn mày một nụ cười đều có quan hệ mật thiết với anh. Hiện giờ lại chợt nhảy ra một Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành cảm thấy không thể tiếp nhận, mà phần tình cảm nho nhỏ chôn sâu ở đáy lòng không hiểu sao lại trào lên, khiến cho anh khó cả đôi đường.
Đến gần Hạ Hoằng Huân hì hì cười một tiếng thật vui vẻ, anh rất tự nhiên nhắc nhở: "Đi cho vững một chút, như trẻ con vậy." Giọng nói lại hàm chứa yêu chiều sủng ái.
Mục Khả hoạt bát lè lưỡi một cái, trừng mắt nhìn anh.
Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Hoằng Huân liếc nhau một cái, ai cũng không nói. Bọn họ im lặng mà đạt thành nhận thức chung, bất mãn với nhau, không biểu hiện ra trước mặt Mục Khả. Cô đã phải gánh chịu quá thứ mà đáng lẽ cô không cần phải chịu, bọn họ không hy vọng tăng thêm chút gánh nặng nào dù là nhỏ nhất cho cô.
Hai người đàn ông này yên lặng làm không khí một lần nữa đông cứng, đứa bé lanh lợi Mục Khả trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra biện pháp hòa giải, vì vậy, cô nói: "Có thể đi được chưa, hai vị thủ trưởng? Em rất đói, sợ không kịp kiểm tra xong đã vinh quang rồi."
Hách Nghĩa Thành đang định nói thì điện thoại di động đã vang lên, anh lấy ánh mắt ý bảo Mục Khả đi trước, đứng ở bên cạnh nghe điện thoại.
Hạ Hoằng Huân đi tới, đưa tay véo Mục Khả một cái, cười: "Tiểu quỷ, miệng không chừng mực."
Mục Khả chu mỏ, làm bộ có vẻ tức giận lại càng giống như làm nũng, chú ý thấy có người quay đầu lại nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, cô tiến tới nhỏ giọng nói: "Đồng chí Doanh trưởng rất phong cách nha, nhìn, mỹ nữ."
Hạ Hoằng Huân nhìn cũng không nhìn, vừa đi vừa không chút để ý nói: "Đông Thi thôi."
Mục Khả vốn đang có chút buồn bực nghe vậy liền. Cùng Hạ Hoằng Huân duy trì khoảng cách, bọn họ một trước một sau đi ra bãi đậu xe.
Trong đại sảnh tần một, Tả Minh Hoàng mặc áo blouse trắng đang lật xem bệnh án, lúc ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, đôi mắt sâu như biển nước bình thản yên tĩnh, lúc mở miệng giọng nói trầm thấp giàu nhịp điệu, anh cười nhạt chỉ dẫn nói: "Khả Khả, bên này!"






Giao chiến kịch liệt
Mục Khả nghe thấy tiếng gọi liền nhìn sang, trông thấy dáng người cao lớn, khuôn mặt khôi ngô của Tả Minh Hoàng, cô cao giọng chào hỏi: "Xin chào, bác sĩ Tả." Đúng lúc cô định bước thật nhanh băng qua, Hạ Hoằng Huân đã vươn tay nắm chặt lấy tay của cô.
Mục Khả không nhận ra ý tứ thật sự trong động tác này của Hạ Hoằng Huân, cô nghiêng đầu nhìn anh, cảm thấy khó hiểu vì sao ở trước mặt mọi người anh lại làm hành động thân mật như vậy, cô né tránh muốn rụt tay lại, đồng thời nhẹ giọng nhắc nhở: "Anh mặc quân trang đó nha, không sợ ảnh hưởng không tốt sao?" Kinh nghiệm nhiều năm sống chung với Hách Nghĩa Thành nói cho cô biết, ở bên ngoài, cố gắng không nên tiếp xúc động tay động chân gần gũi với các đồng chí giải phóng quân.
Coi thường những ánh mắt chung quanh đang nhìn mình, Hạ Hoằng Huân nhìn không chớp mắt nói: "Điều lệnh cấp trên cũng không quy định quân nhân không thể kéo tay bạn gái. Ai có ý kiến ông đây sẽ đá đít hắn ra ngoài.”
Có lẽ quân nhân đều như vậy, nói chuyện trực tiếp thẳng thắn không có lấy một tí nghệ thuật, bọn họ có thói quen tự lấy cách nói mình cho là thỏa đáng nhất để thổ lộ tình cảm. Hách Nghĩa Thành cũng như thế, thường không quản được mình, Mục Khả cũng coi như không thấy, chỉ là lần đầu nghe Hạ Hoằng Huân nói tục như vậy, cô đột nhiên cảm thấy buồn cười.
Nếu không phải lo lắng cho hình tượng đồng chí Giải Phóng Quân sáng chói trong lòng nhân dân, Chiêu Phật Sơn Vô Ảnh Cước của Mục Khả đã phát huy tác dụng, cô không an phận khẽ giãy dụa, dùng sức bấm vào lòng bàn tay anh một cái.
"Đồng chí nhot, đây không phải là lần đầu tiên em động thủ với tôi.” Hạ Hoằng Huân ôn tồn cười cười, giọng vừa phải chỉ đủ cho hai người bọn họ có thể nghe được: "Bản lĩnh cũng không tệ lắm, đủ tư cách cùng anh lăn lộn." Thế là sau đó, Mục Khả bị anh chỉnh cho hết chỗ nói.
Cho nên nói "Hỏi thế gian tình ái là chi, chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn". Mục Khả ngang bướng, luôn dễ dàng bị Hạ Hoằng Huân thu phục. Mà con người sắt đá như anh, cũng chỉ có Mục Khả mới có thể làm anh bộc lộ ra nhu tình. Bọn họ giống như một đôi trời sinh, căn bản không cần biểu diễn cũng đã nhập vai, lại còn phối hợp vô cùng ăn ý.
Bởi vì khoản


Teya Salat