Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341991

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.

g cách không gần lắm, Tả Minh Hoàng nghe không rõ nội dung hai người đang nói, nhưng từ vẻ mặt của Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả, anh cũng đoán được phần nào quan hệ của bọn họ không đơn giản. Ánh mắt không hề thay đổi, lộ ra ‘thâm tang bất lộ’, anh đi tới trước mặt Mục Khả nói: "Nghĩa Thành đâu rồi, sao cậu ta không tới?” Giọng nói Tả Minh Hoàng rất dễ nghe, lại có chút dịu dàng, nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt anh, vừa ôn hòa lại dịu dàng, khác xa nụ cười nghề nghiệp thường ngày, làm cho người ta như tắm gió xuân.
Thu lại vẻ mặt dí dỏm lúc trước, Mục Khả lễ phép nói: "Cậu có tới, đang ở bên ngoài nghe điện thoại đấy." Nhớ tới lần huấn luyện quân sự trước, cũng chính là lúc nghỉ hè dạy thêm cho cháu gái nhỏ của Tả Minh Hoàng, cô biết một số tin tức, cô nói: "Bác sĩ Tả không phải đi học tập sao? Anh trở về khi nào vậy?"
"Trở lại cách đây một tuần, biết em và tân sinh tham gia huấn luyện quân sự rồi, nên không tiện gọi điện thoại." Tả Minh Hoàng giống như là đang giải thích gì đó, lại vừa giống như chỉ là tùy ý nói chuyện phiếm, ánh mắt cùng Hạ Hoằng Huân chạm nhau, anh nói: "Vị này là. . . . . ."
Đề cao cảnh giác, nhưng tuyệt đối không có ý tứ khoe khoang. Không kịp để Mục Khả mở miệng, Hạ Hoằng Huân thản nhiên tự giới thiệu: "Hạ Hoằng Huân."
Nụ cười trên mặt vẫn không thay đổi, Tả Minh Hoàng rất lịch sự vươn tay: "Xin chào, Tả Minh Hoàng."
Hạ Hoằng Huân không thích khách sáo, anh không am hiểu loại phương thức giao tiếp lịch sự này. Nhưng anh cũng không muốn làm Tả Minh Hoàng mất mặt, anh buông tay Mục Khả ra, rồi bắt tay anh ta.
Đúng lúc ấy, từ sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, là tiếng giày cao gót dứt khoát, Hạ Hoằng Huân nghe thấy có người gọi anh: "Doanh trưởng Hạ!"
Hạ Hoằng Huân quay người, bóng dáng quen thuộc đập vào mắt, anh vừa định nói chuyện, lại thấy dưới chân cô trượt một cái, cả người ngã lệch sang một bên, anh còn chưa kịp bước tới, đã thấy một bóng người màu xanh đưa tay đỡ lấy cô.
Cô gái vóc người cao gầy, vuốt vuốt ngực, nói với Hách Nghĩa Thành: "Cám ơn anh đã cứu tôi.”
Vẻ mặt Hách Nghĩa Thành bình tĩnh như không, anh thu tay lại, điềm đạm nói: "Không nghiêm trọng như vậy."
Nhìn đồng chí quân nhân trước mặt có chút quen mắt, cô gái suy tư nói: "Có phải trước kia chúng ta đã từng gặp nhau?"
"Đã từng gặp. Chân tôi bị thương, cô là người đã chẩn đoán gãy xương bắp chân." Trí nhớ Hách Nghĩa Thành cực tốt, anh đã sớm nhận ra cô.
Cô gái vuốt nhẹ mái tóc dài cười cười: "Tôi nhớ ra rồi. . . . . ."
Hạ Hoằng Huân bước nhanh tới cắt ngang bọn họ, anh trầm giọng trách: "Em đi đứng kiểu gì vậy, sau này đừng có mang giày cao gót nữa.” Anh cũng không hiểu nổi, cô cũng không thấp, vậy mà còn cố tình đi đôi giày cao gót, nhìn qua như thể lúc nào cũng có thể ngã.
"Còn không phải vì đuổi theo anh sao, nếu em mà ngã, anh phải chịu trách nhiệm. . . . . ." Cô gái bất mãn cau mày, tâm tình lúc này đều đặt lên Hạ Hoằng Huân, cô bất ngờ khi thấy anh lại tới bệnh viện lúc này, lo lắng hỏi: "Sao anh lại tới đây? Thắt lưng lại đau sao? Không phải em đã nói anh phải chú ý nghỉ ngơi, giảm bớt công việc rồi cơ mà, có phải anh lại làm mấy cái chuyện huấn luyện ma quỷ rồi đúng không hả ?" Nghe cô nói cứ như thể bắn liên hồi, những lời trách móc lẫn quan tâm đồng thời biểu đạt.
Người ta thường nói thân thể người quân nhân thân phải chịu rất nhiều thương tích, Hạ Hoằng Huân xuất thân Lính Trinh Sát càng không thể tránh khỏi ngã bệnh. Mấy năm trước, anh vô tình bị thương trong một cuộc luận võ, không cam lòng là người đứng vị trí sau anh cắn răng chịu đựng đến cuối cùng, phần xương thắt lưng gãy không được điều trị kịp thời, mặc dù sau này có thêm phương pháp dược vật trị liệu cùng vật lý trị liệu hỗ trợ, nhưng do anh vội vã trở về đơn vị chuẩn bị huấn luyện, trị liệu cũng không triệt để, để lại bệnh đau lưng mãn tính.
Rất trùng hợp, Hách Nghĩa Thành bị gãy xương cẳng chân cũng là vào trận luận võ lần đó. Trẻ tuổi hiếu thắng, chính anh cũng muốn đoạt giải quán quân, nên không ngừng gia tăng cường độ huấn luyện, kết quả là đúng lúc anh dồn hết sức lực chuẩn bị chạy nước rút đuổi theo Hạ Hoằng Huân, bỗng cảm thấy cơn đau nhỏ ở bên đùi phải biến thành đau đớn thấu xương, ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, cơ thể ngã thẳng xuống. Đến bệnh viện kiểm tra bị chẩn đoán là gãy xương do vận động quá độ, đó là cơ bắp sau khi liên tục vận động mạnh bị tụ máu, do không thể chịu được chấn động sau khi vận động, khiến cho ngoại lực trực tiếp truyền tới xương cốt, dẫn tới nứt xương, mà bác sỹ trưởng ngẫu nhiên chính là cô gái tóc dài trước mắt này.
Hạ Hoằng Huân cùng Hách Nghĩa Thành quen biết trong lần tỷ võ đó, hai sĩ quan trẻ tuổi thực lực ngang nhau lần đầu tiên đấu võ, có thể nói hai bên đều chịu tổn hại. Cứ như vậy vài năm sau, một khi chạm trán, bọn họ không ngừng so đo, không ai phục ai.
Từ trước đến giờ Hạ Hoằng Huân sợ bị càu nhàu liền nhướng mày, anh không kiên nhẫn được đành nói: "Là rèn luyện mũi nhọn quân đội."
"Em mặc kệ là đánh hay là đấm, dù sao Lín