XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

h Trinh Sát các anh huấn luyện vẫn chỉ có một chữ: độc ác."
"Nói trắng ra là chỉnh cho đến chết, chỉnh không chết thì không phải là Lính Trinh Sát rồi." Hạ Hoằng Huân không nhanh không chậm tiếp lời, thấy cô còn muốn nói gì nữa, anh trách móc nói: "Anh không sao, thắt lưng anh gần đây rất tốt. Tới đây, anh giới thiệu cho em. . . . . ."
Lúc này, một y tá trẻ tuổi từ trên cầu thang chạy xuống, vội vã cắt ngang câu chuyện của bọn họ, cô thở không ra hơi nói: "Bác sỹ Hạ, chị đã tới, bệnh nhân lại tái phát, chị mau đi xem đi."
"Sao lại vậy? Ngày hôm qua không phải tình hình rất ổn định sao?" Vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn trở nên nặng nề mấy phần, là bác sỹ ý thức trách nhiệm khiến cô vội xoay người theo y tá lên tầng trên, đi được hai bước lại vội vàng quay ngược trở lại, nói với Hạ Hoằng Huân: "Em đi xem bệnh nhân trước, thắt lưng của anh phải cực kỳ chú ý, tái phát lần nữa em cho anh nằm viện thật, em không quan tâm anh là thượng tá hay trung tá gì gì đó, nếu có chuyện nghiêm trọng, tất cả đều không có tác dụng.
Lời còn chưa dứt, cô xoay người rời đi lần nữa. Lúc đi qua bên người Tả Minh Hoàng thì đột nhiên phát hiện có một cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh anh, vẻ mặt cô tỏ ra nghi ngờ, nhưng dưới sự thúc giục của y tá, cô nhanh chóng chạy qua, ngay cả ánh mắt trao đổi cũng không có.
Bởi vì Hách Nghĩa Thành cùng Tả Minh Hoàng đều ở đây, nên Mục Khả đè nén nghi ngờ vào trong lòng, bắt đầu kiểm tra sức khoẻ. Trong lòng cô có chút không thoải mái với quy trình kiểm tra của bác sỹ Tả, lại không muốn làm trái ý của cậu út trước mặt người khác, nên cô không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ là, cô còn không chịu buông tha cơ hội khuyên Tả Minh Hoàng khoan vội chuyện của mình.
"Bác sỹ Tả, năm nào em cũng kiểm tra, trình tự có thể đọc làu làu, có nhắm hai mắt cũng có thể đi vào phòng khám được, anh không cần phải để ý đến em đâu.”
"Không sao, dù sao hôm nay anh cũng không có việc gì. Em bụng rỗng tới, anh ở đây có thể khám nhanh hơn một chút, xong việc anh sẽ mời em cơm trưa.” Giọng nói Tả Minh Hoàng ôn hòa nhã nhặn nhưng thái độ vẫn kiên quyết, anh nói tiếp: "Khả Khả, em càng lớn càng khách sáo, nói bao nhiêu lần còn gọi là bác sỹ Tả, tên của anh quá khó để em có thể mở miệng gọi sao?”
Nếu như không nhìn ra thái độ bất thường của Tả Minh Hoàng đối với Mục Khả, nghe không ra ý tại ngôn ngoại trong lời nói của anh ta, Hạ Hoằng Huân cũng không phải Hạ Hoằng Huân nữa. Khi anh nhìn thấy Hách Nghĩa Thành, nỗi buồn bực đã cố gắng hết sức đè nén rốt cuộc cũng bộc phát, trong lòng nghiến răng thầm nghĩ: “Quá xem thường tôi rồi!” Ngoài miệng đã thản nhiên mở miệng nói: "Bác sỹ Tả là bạn tốt Tham mưu trưởng Hách?"
Tả Minh Hoàng quay đầu lại nhìn Hạ Hoằng Huân, vẻ mặt lạnh nhạt nói: "Đúng, chúng tôi quen biết đã nhiều năm rồi."
Nhìn Mục Khả có chút muốn gây chuyện, Hạ Hoằng Huân không nhanh không chậm ném một quả bom hạng nặng, anh nói: "Các anh đã là bạn tốt của nhau, xét địa vị Khả Khả phải gọi anh một tiếng chú mới đúng, gọi thẳng tên riêng như vậy quả thật dường như có chút không thỏa đáng.” Giọng điệu của anh rất thong thả, không để lộ quá nhiều tâm tình bất mãn, nhưng cũng đủ để cho người thông minh hiểu, lúc này đây, Hạ đại gia đang cực kỳ khó chịu.
Mục Khả trừng anh, rất không hài lòng vì Hạ Hoằng Huân hạ thấp địa vị của cô. Nhưng suy đi nghĩ lại lại có điểm đồng tình với đồng chí Giải Phóng Quân, dù sao so sánh với nhau, anh càng phải chịu thiệt nhiều hơn.
Tả Minh Hoàng luôn luôn chững chạc nay bị chẹn họng, liếc mắt nhìn Hách Nghĩa Thành, trong nháy mắt anh điều chỉnh lại tâm tình, lạnh nhạt cười cười nói nói: "Cái gì vai vế với không vai vế, tôi chỉ hơn Khả Khả sáu tuổi, nói thế nào cũng không kham nổi một tiếng ‘chú’ này." Nhìn thấy ánh mắt sắc bén lạnh như băng của Hạ Hoằng Huân, anh nói: "Vẫn nên gọi là bác sỹ Tả thì hơn."
Chờ Mục Khả theo Tả Minh Hoàng đi vào phòng kiểm tra, Hách Nghĩa Thành bị tức đến nghiến răng hận không thể đá cho Hạ Hoằng Huân một cái cho đỡ hận. Anh ngồi trên chiếc ghế bành dài bên ngoài, cố ý gây sự nói: "Doanh trưởng Hạ trái lại rất biết sắp xếp vai lứa, nhưng sao tôi vẫn chưa nghe cậu gọi tôi một tiếng “cậu” nhỉ?”
Không dám trông cậy Hách Nghĩa Thành giữ vững vị trí trung lập, ngay khi bắt đầu có ý "Tấn công" Tả Minh Hoàng, Hạ Hoằng Huân đã có sự chuẩn bị. Đối mặt với vị “cậu út” vừa khiêu khích vừa chất vấn, sắc mặt anh vẫn ung dung nói: "Quân nhân phải có khái niệm cấp trên cấp dưới, anh là thủ trưởng, tôi mang quân trang trên người, sao có thể có quan hệ cá nhân riêng tư với anh”. Sau đó, thầm mắng một câu đã nghẹn đến nội thương ở trong lòng: "Nếu không phải vì Mục Khả, ông đây cả đời này cũng không muốn có quan hệ cá nhân riêng tư với anh."






Cái danh “Bại hoại”
Có người nói: "Loài người là diễn viên trời sinh." Trong chuyện tình cảm với Mục Khả, cái đặc tính bình tĩnh không công kích đối phương này thể hiện trên người Hạ Hoằng Huân và Hách Nghĩa Thành vô cùng nhuầ