Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
n nhuyễn.
Vì cô bé mà họ yêu thương, bọn họ hết sức ẩn nhẫn tức giận. Không có Mục Khả ở đây, nhiệt độ bắt đầu kịch liệt giảm xuống, dường như muốn dùng không khí lạnh lẽo đóng băng đối phương. Hai sĩ quan có năng lực tương đương giằng co không chỉ bằng ánh mắt, còn có sự tự tin và ngạo khí không ai bì nổi từ tận trong xương tủy.
Hách Nghĩa Thành sắc mặt âm trầm nhìn Hạ Hoằng Huân, lạnh lùng nói: "Tôi rất hi vọng anh là khách của Mục Nham, đáng tiếc lại làm tôi thất vọng. Tôi không rảnh nói nhảm với anh, Hạ Hoằng Huân, anh không thích hợp với Khả Khả."
Hạ Hoằng Huân đứng ở trong hành lang ngược sáng, dưới sự trợ giúp của trang phục, dáng người vốn rắn rỏi của anh càng trở nên cao lớn, chờ y tá đi qua bên người, anh hết sức bình tĩnh, nói năng có khí phách: "Lời của Tham mưu trưởng Hách đã quá võ đoán rồi, tôi nhớ anh chưa từng hỏi cô ấy quá trình, sao lại cho rằng chúng tôi không hợp?"
Hiệp một, giao đấu chính diện, Hạ Hoằng Huân thảm bại. Anh nhận ra, vị ‘phụ huynh’ không dễ qua cửa mà Mục Nham nói, trên thực tế đúng là chỉ Hách Nghĩa Thành. Tầm ảnh hưởng của anh ta không chỉ đơn giản thể hiện ở bên Mục Khả; mà sự thực ở bên Mục gia cùng Hách gia, lời nói của anh ta đều cực kỳ có trọng lượng, chỉ bằng mười sáu năm anh ta chăm sóc Mục Khả, ông Mục đối với Cậu út này có thể nói là nói gì nghe nấy. Dĩ nhiên, những thứ này sau này anh mới biết.
Đang lúc Hạ Hoằng Huân vẫn ngẩn người, Mục Khả hoàn thành kiểm tra đầu tiên đi ra, không nhìn thấy Hách Nghĩa Thành, cô hỏi: " Tham mưu trưởng Hách đâu?" Bởi vì chơi cùng nhau từ nhỏ đến lớn, khi Mục Khả dần dần hiểu chuyện rất ít khi gọi Hách Nghĩa Thành là cậu út, trừ phi là làm nũng sau khi gây họa, bình thường cô đều dùng chức vụ của anh gọi anh.
Đưa di động cho Mục Khả, Hạ Hoằng Huân nói: "Đơn vị có chuyện, anh ta đi trước."
Mục Khả cảm nhận được tâm tình anh có biến chuyển, không hiểu hỏi: "Hai người cãi nhau?"
Hạ Hoằng Huân ừ một tiếng, ngay sau đó lại phủ nhận nói: "Không có. Hai bọn tôi tuổi cộng lại cũng trên năm mươi rồi, còn cãi nhau cái gì." Thấy Mục Khả làm vẻ mặt không tin, anh khó được ngượng ngùng cười, thất bại nói: "Sự thật là, anh ta mắng tôi một trận."
"Cậu mắng anh?" Mục Khả ngược lại gặp qua Hách Nghĩa Thành mắng người, chỉ là không nghĩ tới anh sẽ mắng Hạ Hoằng Huân, dù thế nào người ta cũng là Trung tá. Còn nữa, không nể mặt thầy chùa thì cũng phải nể mặt phật, dầu gì cũng là bạn trai cô, lẽ ra nên chừa chút tình cảm chứ.
Hạ Hoằng Huân làm như thật gật đầu: "Còn rất hung dữ." Tạm ngừng, anh cười trêu chọc Mục Khả: "Nói nếu tôi dám đối xử không tốt với em, gặp tôi một lần xử lý một lần."
Mục Khả gần như bị anh lừa rồi, nửa tin nửa ngờ lầm bầm: "Thật hay giả vậy?"
"Giả!" Hạ Hoằng Huân sờ sờ tóc cô: "Nha đầu ngốc."
Không biết vì sao, Mục Khả cảm thấy lúc này Hạ Hoằng Huân nói chuyện giọng nói đặc biệt tình nồng. Cô thừa dịp Tả Minh Hoàng còn chưa mang hồ sơ ra , tiến lên một bước, đưa đôi tay nhỏ bé xoa eo anh.
Đã trải qua "Sa trường" Hạ Hoằng Huân bị cử chỉ thân mật đột nhiên của cô làm sợ hết hồn, anh hỏi: "Sao vậy?" Khi thời gian bên nhau tang dần, Doanh trưởng Hạ cũng dần phát hiện lá gan đồng chí nhỏ Mục Khả rất lớn, cô thật sự có xấu hổ, nhưng không chút giả vờ, thích chính là thích, dính người chính là dính người. Điểm này, anh thích nhất.
Mục Khả khẽ đỏ mặt: "Bác sõ Hạ là em anh à, vừa rồi sao không nói rõ? Hại em cho là. . . . . ." Cô chẳng qua giống như vô ý mà biết được tên đầy đủ của bác sĩ Hạ từ trong miệng Tả Minh Hoàng, nếu như nhớ không lầm, đúng là em gái Hạ Hoằng Huân, đêm đó anh có đề cập tới một lần.
"Tôi cũng không có cơ hội nói, em không thèm liếc tôi lấy một cái, hoàn toàn coi tôi như không khí." Hạ Hoằng Huân cười cười, trong lòng ngọt ngào khó tả, giải thích nói: "Không phải từng nói cho em Nhã Ngôn làm ở bệnh viện lục quân rồi sao, y tá cũng gọi bác sĩ Hạ, chỉ có nha đầu ngốc nghếch như em không phản ứng kịp. Ghen à?" Cũng biết tình cảnh gặp mặt với Hạ Nhã Ngôn lúc trước làm cô hiểu lầm, vật nhỏ đang ghen rồi, chứng tỏ bắt đầu để ý anh.
"Cho anh đẹp mặt." Mục Khả mạnh miệng phủ nhận, lại thân thiết hỏi: "Bác sĩ Hạ nói thắt lưng của anh từng bị thương, có nghiêm trọng không? Đã khỏi hẳn chưa?"
"Tốt lắm, đã khỏi hẳn từ lâu. Đừng gọi bác sĩ Hạ, về sau con bé phải gọi em là chị dâu, trực tiếp gọi Nhã Ngôn là được." Cảm giác được người quan tâm quá ấm áp, Hạ Hoằng Huân không nhịn được nở nụ cười, kéo đôi tay nhỏ bé đang sờ loạn trên thắt lưng, hạ thấp giọng mập mờ nói: "Đừng loạn sờ được không? Ảnh hưởng không tốt."
Mục Khả rút tay về đánh anh, Hạ Hoằng Huân cười càng lúc càng đắc ý, thấy bốn bề vắng lặng, anh cúi người nhanh chóng hôn một cái trên gò má ửng hồng của cô.
"Sẽ bị người ta nhìn thấy!" Mục Khả vuốt mặt lùi về phía sau hai bước, vừa gấp vừa quẫn mắng anh, "Bại hoại!" Tha thứ cho chỉ trích không có chừng mực của cô, ai bảo đồng chí Hạ Hoằng Huân dọa sợ nha đầu nhỏ trước giờ khó thuần phục.
"Không phải tôi đang tốc chiến tốc thắng sao." Hạ Hoằng Huân thẳn