Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

anh muốn dẫn cô đi đâu, chỉ chăm chú đi theo phía sau anh, theo bước tiến của anh, đi về phía trước.
Có người nói những con đường mà người khác đã từng đi qua chưa chắc đã bằng phẳng, hơn nữa lại không có sáng tạo. Nhưng đối với người yêu cùng vợ chồng mà nói, nhất định phải có một người bước theo người kia, có thể nói là nhân nhượng, cũng là yêu cùng trách nhiệm. Trong tình yêu và hôn nhân, nếu hai người luôn bất đồng quan điểm, bước đi cũng không đồng nhất, hạnh phúc sẽ càng ngày càng rời xa bọn họ, cuối cả bóng dáng cũng mất hút.
Khi chưa gặp Hạ Hoằng Huân, Mục Khả luôn tự lực. Khi quan hệ của hai người thăng cấp, tình cảm ấm lên, tính tình con gái sẽ tự động tỉnh giấc, Mục Khả vẫn là cô giáo Mục có chủ kiến, nhưng cô cũng sẽ làm nũng. Mà đối mặt với bạn gái yếu đuối hiểu chuyện, chủ nghĩa đại nam tử phu đắt thê vinh của Hạ Hoằng Huân cũng có đất dụng võ. Bọn họ tuy thích đối chọi gay gắt, nhưng thật ra tính tình lại bù trừ cho nhau.
Những ngày sống chung sau này, rất nhiều lần Mục Khả cũng khuất phục dưới những ý tưởng mang tính xây dựng của đại doanh trường Hạ, anh luôn hả hê nói: "Chiến sĩ ** nghe lời của Đảng nhất, đồng chí Mục Khả nghe Hạ Hoằng Huân chỉ huy nhất." Sau đó trước khi cô bạn gái nhỏ kịp "Hành hung", lại lấy phương thức vô cùng đáng yêu "Sửa chữa" đồng chí nhỏ không an phận, cuối cùng còn có thể hỏi một câu rất đáng ăn đòn: "Có phục hay không?" Làm cho Mục Khả rất rối rắm.
Đi khoảng mười phút, Hạ Hoằng Huân dẫn Mục Khả tới một chỗ đất trống gần mép nước.
Anh ngồi xổm xuống gần mép nước, vươn tay vào trong nước thấm ướt tay, rồi nhẹ nhàng lau mặt cô, cười trêu chọc cô: "Sao lại hóa trang như con khỉ con vậy, tôi sắp không nhận ra mất rồi."
Mục Khả ngửa mặt lên mặc cho anh lâu sạch, miệng thì giải thích: "Cũng không phải tại em, tác chiến cùng lính Trinh Sát trong rừng sâu núi thẳm này, dĩ nhiên không thể lơi lỏng, cũng chỉ là ngụy trang mà thôi."
"Nên ngụy trang thành ra như vậy?" Véo mặt cô một cái, vẻ mặt Hạ Hoằng Huân chợt trở nên nghiêm túc, anh nhẹ trách: "Vậy cũng không nên đi một mình."
Cho rằng anh đang nói đến buổi huấn luyện hôm nay, Mục Khả nói: "Con em quân đội Nhân dân trốn quá kĩ, bọn em chẳng phân biệt được nên hành động từ đâu, có lẽ đến khi trời tối cũng không tìm ra được." Tinh thần thả lỏng, bàn tay nhỏ bé của cô rất tự nhiên đặt trên đầu gối anh, hỏi: "Chẳng phải là anh nên ở đơn vị huấn luyện ư, sao lại tới đây?"
"Lo lắng cho em." Rất cẩn thận lau sạch nhọ nồi trên mặt cô, Hạ Hoằng Huân cau mày nói: "Ai chuẩn bị cái này cho em đây? Không phải có thuốc màu sao?"
"Em không quen bôi cái kia, cảm giác không thoải mái." Cho nên Mục Khả cự tuyệt nhân viên cùng tổ bôi thuốc màu dã chiến lên mặt cô, thuận tay quệt dưới đáy nồi bôi một cái lên mặt, bộ dạng tức cười chọc cười rất nhiều bạn học.
Chân mày Hạ Hoằng Huân nhíu chặt hơn: "Tôi thấy em đang quấy rối thì có! Cái thứ này rất khó rửa sạch."
"Vậy thì không rửa nữa." Mục Khả cười khanh khách, thừa dịp Hạ Hoằng Huân chuyên chú lau lau gò má trái của cô, cô bướng bỉnh vươn bàn tay nhỏ bé dính nhọ nồi sờ lên gương mặt đẹp trai của anh, làm như dịu dàng hỏi thăm: "Sao anh không bôi thuốc màu?"
Sao lại không phát hiện ra trò đùa nhỏ của cô cơ chứ, Hạ Hoằng Huân lơ đễnh nói: "Vừa rồi hôn em không phải đã thuận tiện bôi lên rồi sao, tiết kiệm vật tư quân dụng."
Mục Khả không khách khí véo mặt anh: "Cái này là xâm chiếm tài vật của quân em!"
Chân mày Hạ Hoằng Huân cũng không nhíu lấy một cái, anh sát lại gần lỗ tai Mục Khả xấu xa nói: "Em cũng là của tôi rồi, còn tài vật quân em gì nữa."
Mục Khả đánh anh, thấy bộ dạng hời hợt của anh, bỗng nhiên cô nảy ra một ý, giơ hai tay lên cù vào nách anh.
Hạ Hoằng Huân cười mắng: "Không được làm loạn, mặt còn chưa lau xong đấy."
Rất hài lòng khi thấy anh phản ứng mạnh như thế, Mục Khả thuận thế đẩy ngã anh, mình cũng nằm trên cỏ, dùng sức cù anh, miệng còn nói năng hùng hồn: "Nghịch xong lại lau."
"Nghe lời, đừng đùa. . . . . ." Hạ Hoằng Huân trái né phải tránh, cười ha ha nói: "Cẩn thận có sĩ quan cùng học sinh tới đây, sẽ bị mọi người cười. . . . . ."
Bị tiếng cười của anh cuốn hút, Mục Khả rất hài lòng sung sướng mà ra tay với anh từ trên xuống dưới: "Có cười cũng cười đại trung tá bị bắt làm tù binh như anh, liên quan gì tới em."
Hạ Hoằng Huân cười lớn nhắc nhở: "Không dừng tay tôi sẽ phản kích."
Vì muốn túm đồng chí Doanh trưởng đang định trốn, không hiểu từ lúc nào Mục Khả đã nửa nằm trên người Hạ Hoằng Huân, dùng sức cù hai phát ở nơi anh sợ nhột nhất, cô uy hiếp nói: "Xem anh tạo phản thế nào!"
Ý cười sâu đậm, Hạ Hoằng Huân ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp tươi cười rạng rỡ, cảm nhận được sự dũng cảm kiên định của cô, tim anh rung động. Động tác phản kích dường như là theo bản năng, Mục Khả còn chưa kịp phản ứng đã bị anh lấy tư thế tiêu chuẩn biến bị động thành chủ động , còn là liền lăn một vòng không giảng cứu chiến lược chiến thuật nông nô nổi dậy , cả người đã bị anh đặt ở phía dưới.
"Cái này cũng không trách tô


XtGem Forum catalog