Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.

mặt học viên như thế đương nhiên phải cảm thấy ngượng ngùng, nhưng lại có chút cảm thấy may mắn, may mắn vì được con át chủ bài Doanh trưởng doanh trại trinh sát tự mình chỉ đạo, có thể nói được lợi không nhỏ.
Nói qua về yếu điểm trong lúc ngụy trang ẩn nấp, lại truyền thụ mấy chiêu kinh nghiệm thực tế của bản thân, Hạ Hoằng Huân cúi đầu nhìn qua đồng hồ trên tay: "Đã đến giờ rồi, chuẩn bị bữa ăn tối theo kế hoạch."
Sĩ quan sống lưng thẳng tắp, chào Hạ Hoằng Huân một cái: "Cám ơn, Doanh trưởng Hạ. Vậy tôi về doanh trước."
Hạ Hoằng Huân gật đầu, chờ sĩ quan đi xa anh nói với Mục Khả đứng ở sau lưng: "Lần này ló mặt đi, nhưng ngươi phát hiện."
Mục Khả hé miệng cười, đắc ý chớp chớp mắt, mới rất khiêm tốn nói: "Đây còn không phải là công lao của Doanh trưởng Hạ sao." Cái cô gọi là lấy công chuộc tội chính là bắt Hạ Hoằng Huân giúp một tay tìm ra nơi ẩn nấp của các sĩ quan, tránh cho cô tìm cả ngày mà không thu hoạch được gì.
"Chơi đã chưa, phải trở về rồi." Hạ Hoằng Huân giơ tay lên cạo nhẹ chóp mũi: "Buổi tối có đồ ăn ngon, nhìn tôi bộc lộ tài năng cho em xem."
Lúc tối, Mục Khả phát hiện bạn trai quân nhân cứng nhắc nghiêm túc đúng là quá nhiều ưu điểm. Thì ra là, trừ khả năng huấn luyện đứng đầu trên sân bắn cùng trong sân huấn luyện, Hạ Hoằng Huân còn giấu một tuyệt kỹ —— nướng thịt dê.

Nhìn bóng dáng bận rộn chuyên chú bên cạnh, Mục Khả cười cong cong đôi mắt, cô bưng hộp gia vị gây sự: "Doanh trưởng Hạ còn có ưu điểm gì chứ? Mau khai ra hết, tránh cho em phát hiện lại phải sùng bái thêm lần nữa."
"Khó mà nói hết được. . . . . ." Mặc áo sơ mi ngắn tay, đeo tạp dề - Doanh trưởng Hạ cố ý làm người khác khó chịu vì thèm.
"Ý anh là nhiều đến nỗi không đếm hết, chẳng khiêm tốn chút nào. . . . . ." Trước mặt công chúng không nên làm ra hành động ảnh hưởng đến hình tượng, Mục Khả bĩu môi bày tỏ bất mãn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay Hạ Hoằng Huân đang lộ ra, cảm thấy đường cong cánh tay đồng chí Trung tá quả thật là cực kỳ đẹp.
Hạ Hoằng Huân cười nhìn cô, thừa dịp rắc gia vị nhỏ giọng nói: "Đồng chí nhỏ, tôi tình nguyện ý cho em thời gian cả đời để tìm hiểu, còn chưa thỏa mãn sao?"
Cả đời? Mục Khả giật mình, vẫn còn đang suy nghĩ thâm ý trong lời của anh, hơi lạnh gió đêm đã đưa câu kế tiếp của anh vào trong tai, Mục Khả nghe được Hạ Hoằng Huân nói: "Chờ xong đợt diễn tập này, tôi xem có thể xin nghỉ vài ngày hay không, cùng tôi về nhà đi."






Đêm không ngủ
Chuyện trịnh trọng nghiêm túc như vậy mà Hạ Hoằng Huân nói ra trong lúc này, Mục Khả đột nhiên cảm thấy rất không thực tế. Vẻ mặt cô kinh ngạc nhìn cổ áo người nào đó đang mở rộng ra hai cúc, ánh mắt đen kịt lườm Hạ doanh trưởng như muốn cào rách, anh cau này nhỏ giọng nói: "Sao vậy? Không biết sao? Trước không phải đã nói với em rồi đó sao, tôi muốn kết hôn với em.”
Mục Khả khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ nhăn lại, cô vò mái tóc ngắn ngủi thành đủ loại hình dáng, không hài lòng nói: "Như thế này không phải quá nhanh sao?"
Hạ Hoằng Huân đương nhiên biết mới yêu nhau quá lắm cũng mới chỉ một tháng đã nói ra yêu cầu “hợp lý” như vậy sẽ làm cô sợ, có muốn đòi hỏi cũng không dễ dàng như vậy, chưa nói đến còn có Hách Nghĩa Thành ngăn trở, muốn nói là không lo lắng trở ngại trong tình yêu thì đúng là gạt người, đêm dài lắm mộng, đạo lý này anh hiểu rõ. Cho nên mới thay đổi chiến thuật, tính toán tốc chiến tốc thắng.
"Nói em đừng tức giận." Hạ Hoằng Huân vừa nướng thịt dê vừa dịch một bước sang bên cạnh Mục Khả, nói nhỏ chỉ đủ cho vẻn vẹn hai người bọn họ có thể nghe thấy: “Loại chuyện yêu thương này quá hao tổn tinh thần, vừa mệt lại phiền, khiến người ta bị giày vò tới giày vò lui, quay đầu nhìn lại chỉ thấy một mớ bòng bong, giống như làm nhiều chuyện vô nghĩa vậy, giải thích cũng không xong mà còn phải nói cũng những câu lộn xộn như thế này. Tóm lại một chữ, phiền."
“Rượu đã bưng đến rồi, sao có thể dễ dàng trì hoãn được.” Sĩ quan trẻ tuổi giống như hơi say rồi, híp đôi mắt hí nói với Viên Soái: “Trung đội trưởng Viên, anh nhất định phải uống, nếu anh không uống, đến chỗ khác nghỉ ngơi đi, đừng làm phiền tôi báo cáo tư tưởng với Doanh trưởng.”
“Còn nói nữa, tôi xem cậu đứng nghiêm cũng không nổi rồi. Cái gì mà báo cáo tư tưởng, nhớ nhà nhớ vợ rồi sao?” Viên Soái làm bộ đẩy anh, lập tức có học viên tiến lên đỡ huấn luyện viên, anh thấy thế nhắc nhở: “Biết các cậu không bỏ mặc được huấn luyện viên, nhưng mà chớ có chuốc anh ta say quá, nếu ngày mai không tỉnh rượu được là lớn chuyện.”
“Rõ, huấn luyện viên Viên.” Học viên cao giọng đáp lời, rất nhiệt tình nâng hai cốc bia lên, một cốc đưa cho Hạ Hoằng Huân, một cốc cho Viên Soái: “Huấn luyện viên, cả lớp chúng em muốn mời hai người.”
Trong quân đội quả thật có một lời đồn đại, nói rằng: tửu lượng của quân nhân có liên quan chặt chẽ với cấp bậc quân hàm. Nếu đúng như vậy từ trên xuống dưới thì tửu lượng Hạ Hoằng Huân đương nhiên không kém, nhưng chín lớp cứ thế quay một vòng, anh quả th