Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.

i được." Hạ Hoằng Huân hôn trán cô, mập mờ nói: "Không thể dụ dỗ tôi giống như nữ gián điệp vậy, như vậy sẽ làm cho lòng quân tôi không yên." Dứt lời lại hôn lên đôi môi hé mở của cô một lần nữa.
Tư thế vô cùng thân mật làm hô hấp Mục Khả không yên, cô đẩy thân thể Hạ Hoằng Huân, lại bị anh ôm càng chặt hơn, trong lúc ý thức mê man cô cảm thấy một bàn tay thô ráp mà ấm áp chậm chạp lại không mất kiên định đưa vào trong bộ đồ rằn ri rộng thùng thình của cô, vuốt ve da thịt mềm mại trên eo cô, đang lúc cô sợ hãi muốn ngăn cản, anh lại không tiến tới, chỉ là càng dùng sức hôn cô.
Người đàn ông bề ngoài lạnh lùng cứng nhắc, nhưng môi của anh lại cực kỳ mềm mại, chạm lên đôi môi Mục Khả, âm ấm, mềm mại, giống như có sức mạnh mê hoặc, làm cô không nhịn được học theo cách hôn liếm tỉ mỉ của anh.
Cảm thấy được cô đáp lại, trong lúc say mê Hạ Hoằng Huân thỏa mãn cười, anh vừa hôn cô vừa rút tay về xoa gò má mịn màng của cô, biểu hiệu rõ sự quý trọng mà thắm thiết.
Mặt trời ngả về Tây, ánh nắng trời chiều còn xót lại xuyên thấu qua lá cây loang lổ chiếu lên bóng dáng hai người trên mặt đất, khoảng thời gian lãng mạn.
Hồi lâu, rốt cuộc Hạ Hoằng Huân buông Mục Khả ra, thấy cô đỏ mặt nghiêng đầu đi không dám nhìn anh, anh khẽ cười giữ lấy mặt cô, bắt cô nhìn thẳng vào mắt anh, rất không đứng đắn nói: "Không thể nói tôi bại hoại được, phải biết là hành động của tôi hoàn toàn thao tác theo trình tự bình thường, em phải quen dần đi."
Sao còn có tâm tình mà xấu hổ, Mục Khả dùng cả tay lẫn chân đẩy anh ra, chưa kịp đứng lên, lại bị anh ôm vào trong ngực, Hạ Hoằng Huân hơi đáng thương nói: "Ngày mai huấn luyện quân sự kết thúc rồi."
Huấn luyện quân sự kết thúc, nghĩa là anh không thể tự do đi lại giữa trụ sở huấn luyện và doanh trại, bọn họ đương nhiên cũng không thể giống như bây giờ muốn gặp là gặp được.
Cắn môi dưới, Mục Khả không giãy giụa nữa, ngồi ở trên cỏ, dựa lưng vào trong ngực Hạ Hoằng Huân, thật lâu mới nhỏ giọng hỏi: "Vậy bây giờ em có cần tiếp tục nhiệm vụ nữa không?"
"Không ngờ đồng chí nhỏ Mục Khả rất có kinh nghiệm đấy." Hạ Hoằng Huân giễu cợt cô, để cằm lên trên bả vai mảnh khảnh của cô, thân mật lấy mặt áp lên mặt cô, nhẹ nhàng cọ, rất khẳng định nói: "Dọa đến em rồi? Còn sợ không?"
Mục Khả nhất thời không kịp phản ứng, thuận miệng hỏi: "Cái gì?"
"Tôi xem nguy hiểm tiềm tang giữa rừng cây." Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân rất áy náy , nghĩ đến Viên Soái kể cho anh Mục Khả giằng co với mãng xà, trong lòng anh có chút sợ hãi nói: "Về sau trừ lúc đi cùng tôi, không thể một thân một mình vào rừng, biết chưa?"
Nếu như không phải tối hôm lo lắng cho cô nên gọi điện thoại cho Viên Soái hỏi thăm tình hình huấn luyện, Hạ Hoằng Huân sẽ không biết Mục Khả lại gặp phải nguy hiểm lớn như vậy, cũng sẽ không vội vàng chạy tới từ sáng, theo kế hoạch là buổi tối anh mới xuất hiện.
"Anh biết rồi à?" Mục Khả nghịch ngợm nghiêng nghiêng đầu, tránh khỏi sự đụng chạm của anh, dịch ra tựa vào trước ngực anh, sợ hãi nói: "Lúc ấy em bị dọa sợ chết khiếp, nghĩ thầm hy sinh như vậy quá thảm thiết. . . . . ."
Hạ Hoằng Huân gõ lên trán cô: "Không được nói bậy!"
Mục Khả giơ tay lên xoa trán: "Không có việc gì ... anh lo lắng vậy làm gì."
"Tôi có thể không lo sao được?" Giọng của Hạ Hoằng Huân nhất thời trở nên rất nghiêm nghị, anh nói: "Nếu không phải tối hôm qua Viên Soái gọi điện thoại cho tôi, tôi còn tưởng rằng vì em chơi quá vui nên đã vứt tôi ra sau đầu rồi. Chuyện lớn như vậy còn gạt tôi, hả?"
Từ nhỏ đến lớn, trừ Hách Nghĩa Thành sẽ trách cứ răn dạy sau khi cô gây họa ra, tất cả mọi người đều cực kỳ cưng chiều Mục Khả bởi vì Hách Xảo Mai qua đời sớm, vào giờ phút này, vốn là một người đàn ông xa lạ, thích đối chọi gay gắt cùng cô lại không tự chủ biểu lộ ra lo lắng cùng quan tâm, khiến Mục Khả thấy cảm động.
Cô xoay người ôm cổ anh, đáng thương nói: "Người ta sợ, anh còn lớn tiếng như vậy."
Sao chịu được cô bạn gái nhỏ làm nũng như thế, Hạ Hoằng Huân hôn lên chóp mũi cô, giọng nói mềm nhũn ra, cực kỳ tự trách nói: "Đều tại tôi không tốt."
Mục Khả gật đầu tỏ vẻ anh tự phê bình rất chính xác, phụ họa nói: "Cho anh một cơ hội lập công chuộc tội."
Không để ý tới nghịch ngợm của cô, Hạ Hoằng Huân dịu dàng hỏi: "Còn sợ không?"
"Một chút xíu." Mục Khả nhe răng cười, để tránh cho anh quá lo lắng, cô lắc cổ của anh nói sang chuyện khác: "Anh muốn lấy công chuộc tội."
"Được được, lấy." Hạ Hoằng Huân cười: "Lúc trước không phải tôi đã đồng ý để cho em muốn làm gì thì làm rồi sao, nói đi, muốn đền bù thế nào?" Ánh mắt rơi xuống đôi môi cô bị hôn đến đỏ hồng, anh nghiêm trang hỏi: "Nếu không lại cho em đè để an ủi?"
Mục Khả hét lên một tiếng rồi đẩy ngã anh. . . . . . Vì vậy, hai người lại náo loạn rồi.
Đùa thì đùa, cười thì cười, nhưng buổi huấn luyện của Mục Khả vẫn phải tiếp tục, này chỉ nhưng mà trong đó thủy phân tự nhiên muốn không đáng kể.
Tâm tình vị sĩ quan trong sở huấn luyện ngụy trang thành cây xanh bị Hạ Hoằng Huân phát hiện có chút buồn bực, dù sao mất mặt trước


XtGem Forum catalog