Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
lúng túng, cô lay lay Hạ Hoằng Huân bên cạnh, như muốn lấy thân thể cao lớn của người nào đó che chắn cho mình. Hạ Hoằng Huân trái lại mặt vẫn không đổi sắc, hoàn toàn không ảnh hưởng tới dáng vẻ, thậm chí còn thuận thế nắm tay Mục Khả, cười nói: “Diễn chung thì miễn đi, cô giáo Mục của các cậu da mặt mỏng, ở phương diện này mà nói chắc chắn sở trường không giống nha, cuộc sống nhiệt tình của tôi không chịu nổi sự đả kích quá lớn này. Thế này được không, nếu các cậu không chê giọng hát của tôi, tôi đại diện toàn quyền, có được không?”
Mọi người trăm miệng một lời: “Được!”
Hạ Hoằng Huân dùng sức nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Mục Khả rồi buông ra, đứng lên đi vào giữa mọi người, rất nhiệt tình hát một bài hát 《Thiết đả doanh bàn lưu thủy binh》.
Người trong bộ đội đều như vậy, hơn nữa thân là lãnh đạo, bất cứ lúc nào cũng không thể luống cuống, ca hát càng là thế mạnh. Đối với cái trường hợp đơn giản này, hoàn toàn không cần phải nói đến.
Từ nhỏ sống ở Đô thị lớn, giáo viên học sinh vốn đã quen nghe các ca khúc được yêu thích, đối với những bài hát về người quân doanh cũ kĩ này bỗng nhiên tràn đầy cảm xúc. Giọng hát thuần hậu của Hạ Hoằng Huân càng làm tăng thêm sắc thái, hơn nữa trong hoàn cảnh đặc biệt như thế này, tự nhiên làm cho người nghe mê mẩn ngây người, đưa cuộc lửa trại lên cao trào.
Tiếng động náo nhiệt lan tràn trong ban đêm yên tĩnh, vùng đất ngủ say cũng được ánh trăng êm ái vuốt ve. Mục Khả bên cạnh đống lửa đỏ mặt nhìn người đàn ông bên cạnh, tâm tình từ từ dần trở nên thoải mái, cái đề nghị tiến triển quá nhanh kia cũng bị cô vứt bỏ lại đằng sau, tâm trạng vui vẻ cô nói: “Chúng ta khiêu vũ đi!” Không đợi Hạ Hoằng Huân đáp lời, cô nói với Tô Điềm m: “m m, cậu biết hát bài “Lễ hội đốt đuốc tháng bảy’ không ?”
Cô nương Tô Điềm m nhất thời tinh thần tỉnh táo, trong miệng vẫn còn ở nhai cái gì đó, liền nói lớn: ”Sao không? Đùa. Giữ lại hơi men, tuyệt đối y như bản gốc.” Mục Khả nghe vậy liền chế giễu cô: “Không phải là mất mặt quá sao, bài hát gốc là nam hát đó.”
Nhìn dáng vẻ Tô Điềm m có vẻ cũng đã say chuếnh choáng rồi, lại còn nói: “Nam nữ mình đều ăn.” Nhất thời mang đến một tràng cười không ngớt.
Mục Khả hưng phấn hiếu động, cô quên cả xấu hổ, chủ động kéo bàn tay Hạ Hoằng Huân đứng lên, cất giọng nói: “Vậy còn chờ gì nữa!”
Chỉ cần cô vui vẻ, để anh làm cái gì cũng không sao. Hạ Hoằng Huân cầm lấy đôi tay nhỏ bé mềm mại của Mục Khả, gương mặt dịu dàng và cưng chiều.
Vì vậy Tô Điềm m cùng Mục Khả kéo tay năm mươi mấy người vây quanh đống lửa vừa di chuyển vừa hát một ca khúc kinh điển《 Lễ hội đốt đuốc tháng bảy 》.
“Lại một người dùng mắt sáng đốt tháng bảy. . . . . . Lại một người dùng tâm hồn đốt tháng bảy. . . . . . Cưỡi lên tuấn mã. . . . . . Mặc xiêm áo xinh đẹp. . . . . . Tiểu hỏa cô nương cùng tham gia lễ hội đốt đuốc. . . . . .”
Tiếng hát không ngừng, tiếng cười liên miên, một nhóm người trẻ tuổi đem lễ hội đốt đuốc có thể khiến con gái tộc Di trắng đêm cuồng hoan biến thành tiết mục huấn luyện quân sự cuối cùng .
Đêm bình thường và lãng mạn này, nhất định là một đêm không ngủ.
Ly biệt cùng gặp lại
Cho dù lưu luyến thế nào, bước chân của thời gian cũng sẽ không dừng lại vì bất cứ ai.
Sáng sớm, cả vùng đất còn đang ngủ say, vạn vật bị bao phủ trong đám sương mù mờ ảo, nhìn không rõ.
Xe riêng trụ sở huấn luyện đã dừng ở dưới chân núi. Mục Khả chui ra khỏi chướng, nhìn thấy Hạ Hoằng Huân đứng ở trước mặt các sĩ quan nói gì đó, nhìn bóng lưng cao lớn của anh, trái tim không hiểu sao dâng lên một chút thương cảm.
Khi huấn luyện viên sắp xếp từng học viên lên xe, Hạ Hoằng Huân ngăn Mục Khả đang theo đuôi sau lưng Tô Điềm m: "Em theo xe tôi." Nói xong, không chút kiêng dè mà dắt bạn gái ngồi lên xe của anh.
Mục Khả quay mặt sang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đang lùi dần, mím môi, cười mà không nói.
Hơn một giờ qua đi rất nhanh. Khi cách trụ sở huấn luyện chừng mười phút đường xe, Hạ Hoằng Huân dừng xe ở ven đường. Tay phải chống lên lưng dựa ghế phụ, Hạ Hoằng Huân nhìn Mục Khả, giọng nói dịu dàng: "Vừa nãy quá nhiều người, bây giờ nói tạm biệt đi."
Mục Khả không nói gì, Hạ Hoằng Huân đã đưa tay trái ra cùng với cô mười ngón giao nhau, đồng thời nghiêng người hôn lên môi cô.
Hôn triền miên, thấp giọng rên rỉ càng êm ái. . . . . .
Khi tất cả thầy trò thu thập xong đồ tập họp ở trong sân huấn luyện xong, trừ xe riêng dừng ở cửa nhắc nhở mọi người một tháng huấn luyện quân sự chấm dứt ra, Hạ Hoằng Huân cùng mười sĩ quan trẻ tuổi anh mang theo từ quân đoàn 532 hiên ngang mạnh mẽ đứng ở bên ngoài, chờ tiễn bọn họ.
Đưa mắt nhìn tất cả học viên lên xe, Hạ Hoằng Huân dùng giọng nói hùng hậu ra khẩu lệnh: "Chào!"
Tất cả thầy trò trên xe vẫy tay chào từ biệt với huấn luyện viên, các nữ sinh cảm tính ào ào rơi lệ. Mục Khả ngồi xuống ghế gần cửa sổ, đón nhận ánh mắt Hạ Hoằng Huân, cô giơ tay lên dùng sức vẫy vẫy.
Nghỉ, Hạ Hoằng Huân hít vào thật sâu, tặng ch