Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.

o cô nụ cười cổ vũ, cũng giơ tay lên vẫy chào cô.
Khi xe biến mất khỏi tầm mắt, xoay người nhìn về sân huấn luyện trở nên vắng lặng yên tĩnh, lạnh lùng như hạ hoằng huân, cũng khó tránh khỏi cảm thấy thê lương. Anh lấy điện thoại di động gửi cho Mục Khả một tin nhắn, anh nói: "Cẩn thận, đừng làm cho tôi lo lắng!"
Mục Khả xem đi xem lại tin nhắn ngắn gọn, cuối cùng vẫn không thể nào nhịn được, một giọt lệ, nhẹ nhàng trượt ra từ khóe mắt. . . . . .
Đây chính là ly biệt, lúc nào cũng khiến người ta sầu não.
Một tháng cuộc sống huấn luyện quân sự cứ như vậy kết thúc, Mục Khả thu hoạch một vị bạn trai quân nhân, mà huấn luyện viên Hạ Hoằng Huân, rốt cuộc nhắm ngay hồng tâm hạnh phúc, chỉ đợi bóp cò, một phát bắn trúng.
Bắt đầu từ hôm nay, tình yêu của bọn họ dường như lại đi tới một vạch xuất phát khác. Cuộc sống trở về quỹ đạo vốn có, lại vùi đầu vào công việc khẩn trương mà bận rộn. Nhìn bề ngoài, không có gì thay đổi, tất cả vẫn như cũ, thay đổi duy nhất, dường như là trong lòng.
Mục Khả trở lại trường được ba ngày, bạn tốt Hướng Vi mất tích đã lâu lại xuất hiện, điện thoại vừa thông, cô liền dồn dập hỏi thăm tiến triển yêu đương của Mục Khả cùng Hạ Hoằng Huân : "Sao rồi? Hai người trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt có làm chuyện gì khác hay không? Anh ta hôn cậu chưa? Kỹ thuật như thế nào? Ai, thôi, cái vấn đề này nhất định cậu không trả lời được, ai bảo cậu là nụ hôn đầu cơ, căn bản chưa từng nghiên cứu kỹ thuật. . . . . ."
Thói quen thích nửa đêm gọi điện thoại cho cô sợ là không sửa được rồi. Mục Khả từ từ nhắm hai mắt chui vào ổ chăn, hàm hàm hồ hồ nói: "Cậu rụt rè một chút thì chết à? Mình bắt đầu hoài nghi giới tính của cậu rồi. Nói như thể cậu nghiên cứu rất nhiều rồi ý."
Hướng Vi lơ đễnh xùy một tiếng, nói với Mục Khả: "Trưa mai mình tới mời cậu ăn đại tiệc."
Lại chủ động mời cô ăn cơm? Từ trước đến giờ đều là bọn họ bóc lột Hách Nghĩa Thành, Mục Khả cười hỏi: "Cậu phát tài rồi?"
"Phát cái đầu cậu!" Hướng Vi hung tợn nói: "Là mình sợ cậu ở trụ sở huấn luyện bị ngược đãi, vốn đã gầy đến nỗi cả con khỉ cũng không có cách nào sống được rồi."
Biết rõ Hướng Vi quan tâm cô, Mục Khả còn cứng miệng mà nói: "Biết cậu ghen tỵ với mình rồi!"
"Càng ngày càng lắm mồm rồi." Hướng Vi giống như là có việc gấp, vội vã nói qua: "Ngày mai chờ mình đấy, đừng có đến căn tin." Rồi cúp máy.
Kết quả giữa trưa ngày hôm sau Hướng Vi tạm thời có chuyện không có tới, ngược lại lại gặp người biến mất không thấy tăm hơi từ hôm Mục Khả kiểm tra sức khỏe - Hách Nghĩa Thành, còn có một vị khách không mời mà đến —— Tả Minh Hoàng.
Tìm quán ăn cơm trưa gần trường học, Hách Nghĩa Thành thuần thục gọi mấy món ăn Mục Khả thích, chờ nhân viên phục vụ đi, Tả Minh Hoàng đem kết quả kiểm tra sức khoẻ đưa tới, trêu ghẹo nói: "Không có vấn đề gì, khỏe giống như con bò nhỏ."
Mục Khả nhe răng cười: "Cám ơn quân y Tả."
Tả Minh Hoàng thoải mái cười cười: "Nghe Nghĩa Thành nói bạn trai em là Doanh trưởng doanh trại trinh sát đoàn 532?"
Thật không ngờ Hách Nghĩa Thành sẽ nói đến hạ hoằng huân với Tả Minh Hoàng, Mục Khả cười nhạt không lên tiếng.
Hách Nghĩa Thành rảnh rang tiếp lời: "Yêu ai không yêu, cố tình tìm lính dã chiến."
Mục Khả phản bác: "Lính dã chiến thì sao? Trừ khác binh chủng ra, hai người giống nhau."
"Binh chủng khác nhau là khác biệt lớn."
"Lớn hơn nữa thì cũng là quân nhân cả!"
Tả Minh Hoàng thấy hai người dường như bắt đầu bốc hỏa, vội vàng ra mặt hoà giải: "Bây giờ là bữa trưa, không phải thời gian tranh cãi." Mở một hộp sữa chua đẩy tới trước mặt Mục Khả, anh chuyển đề tài: "Công việc có bận lắm không? Sinh viên dễ bảo chứ?"
Nhắc tới công việc, cảm xúc Mục Khả có vẻ có chút sa sút, cô từ từ nói: "Cái học kỳ này em không có lớp, bận cái gì. Sinh viên cũng chẳng cần dẫn dắt quản thúc thì có khỏe không."
"Như vậy không phải rất tốt sao? Đừng để mình như con quay vậy. Lần trước đi trụ sở huấn luyện Hướng Vi có nói với anh giáo viên trường em năm nay có cơ hội ra nước ngoài học tập, em chuẩn bị một chút, học tiếng Anh nhiều năm như vậy, đi ra ngoài học tập cũng không tồi."
Tiếng Anh tốt như Mục Khả không nước ngoài học thì thật đáng tiếc. Nhưng người trước giờ luôn bảo vệ cô không thôi - Hách Nghĩa Thành lại không tán thành cô đi quá xa, xuất ngoại lại càng không cần bàn. Không chỉ có anh, thật ra thì hai nhà Mục, Hách cũng không muốn con gái duy nhất trong dòng họ phải xa quê hương.
"Cậu nói thế nào cũng có lí hết." Trong lòng biết rõ dụng ý của Hách Nghĩa Thành, Mục Khả để sữa chua xuống, bất mãn nói: "Lúc ấy cháu không muốn ở lại đại học C, tại sao cậu không theo cháu? Dù làm việc ở đâu cháu đều ở ký túc xá, xa gần nội thành có gì khác nhau sao?"
Nói đến chuyện công tác của Mục Khả, cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài. Chuyện là như này, lúc ấy cô muốn sau khi tốt nghiệp đại học đến trường trung học Hách Xảo Mai làm việc khi còn sống làm cô giáo dạy tiếng Anh, nhưng kết quả bố trí điều xuống, lại bị đại học C giữ lại trường giảng dạy. Cô biết là trong


XtGem Forum catalog