Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

nhà sắp xếp, để tránh xung đột cùng Hách Nghĩa Thành, cô vẫn luôn nín nhịn không phát tác, chỉ âm thầm nghĩ cách, hy vọng có thể được điều đi nơi khác. Nhưng nỗ lực nửa năm, vẫn không có kết quả.
/
Hách Nghĩa Thành đặt "cạch" ly trà lên bàn, lạnh mặt nói: "Bây giờ cậu hối hận nhất chính là ban đầu phản đối cháu đến trường trung học!" Nếu như không ở lại đại học C, cũng sẽ không đi tham gia cái huấn luyện quân sự quỷ quái kia, lại càng không gặp gỡ Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành càng nghĩ càng tức.
Không khí lập tức đông cứng, cậu út cùng cháu gái không thèm để ý đến người kia, khi món ăn được mang lên hết chỉ lo vùi đầu ăn cơm, không ai chịu nhượng bộ. Tả Minh Hoàng cau mày đá Hách Nghĩa Thành một cái, nhắc nhở anh dưới áp lực lớn sẽ khiến người ta tiêu hóa không tốt.
Hách Nghĩa Thành cũng không hi vọng ăn một bữa cơm lại cãi nhau không vui, hơn nữa hôm nay tới đây còn có chuyện quan trọng hơn, vì vậy, anh vừa gắp rau vào bát Mục Khả vừa nói: "Buổi chiều cậu làm xong việc sẽ tới đón cháu, về nhà ăn cơm tối. Thằng nhóc Mục Thần kia ngày nào cũng gọi điện thoại cho cậu, nói là cậu giấu cháu, không giao người ra thì sẽ không gọi cậu nữa, không biết lớn nhỏ. . . . . ."
Mục Khả đang định nói, lại thấy hai "Người quen" mới gặp mặt một lần đi vào quán ăn, một là em gái Hạ Hoằng Huân - Hạ Nhã Ngôn, một là bạn gái cũ của Hạ Hoằng Thích Tử Di.






Bí mật thứ hai
Mặc dù là em gái Hạ Hoằng Huân, nhưng đối với Mục Khả mà nói thì Hạ Nhã Ngôn vẫn còn xa lạ, mà cô cũng không có hảo cảm với cô bạn gái quyến rũ trước của anh, cho nên Mục Khả cũng không có ý định chào hỏi. Dù sao với quan hệ bây giờ của cô với Hạ Nhã Ngôn thì cũng chưa cần thiết lắm. Tuy nhiên, dường như Thích Tử Di và Hạ Nhã nhìn thấy cô, đi thẳng đến bàn cô. Chỉ có điều, Mục Khả đã đoán sai, mục tiêu của hai người bọn họ không phải là cô, mà là hai người đàn ông ngồi cạnh cô – Tả Minh Hoàng và Hách Nghĩa Thành.
Thích Tử Di tuy nhìn thấy Mục Khả nhưng lại giả vờ như không thấy, nở nụ cười máy móc, tiện tay bới nhẹ mái tóc dài xoăn nhẹ, giọng nói nhẹ nhàng: “Thật là trùng hợp, Minh Hoàng, sao anh lại tới nơi xa như vậy để ăn cơm?” Hai người bọn họ cùng làm việc tại bệnh viện quân y nên đương nhiên quen biết nhau.
Cũng không biết giữa Thích Tử Di và Mục Khả có gì đó, Tả Minh Hoàng suy nghĩ đăm chiêu, nhìn Hạ Nhã Ngôn, lập tức tao nhã đứng lên, ánh mắt mái tóc đen của Mục Khả, ôn hòa giải thích: “Đây là bạn của anh, cô ấy đi làm ở gần đây.” Biểu cảm bình thản ung dung giống như có quan hệ thân thiết với Mục Khả, ánh mắt quyến luyến không bỏ sót một chi tiết nào.
Hách Nghĩa Thành mặc quân trang, là quân nhân đương nhiên anh không thể là người bạn đi làm ở gần đây Tả Minh Hoàng nói đến được. Như vậy, xem ra người cậu ta muốn ám chỉ không cần nói cũng đã biết. Ánh mắt Hạ Nhã Ngôn lướt qua anh, dời về Mục Khả đang ngồi đối diện anh. Dĩ nhiên cô không quên lần trước trong bệnh viện đã gặp cô gái xinh đẹp này, vả lại ký ức hãy còn mới mẻ.
Hạ Nhã Ngôn quan sát cô gái điềm tĩnh tươi cười trước mặt, trong ánh mắt thoáng hiện nên nét cười, cô thân thiện trịnh trọng tự giới thiệu về mình: “Xin chào, Mục Khả, tôi là em gái của Hạ Hoằng Huân – Hạ Nhã Ngôn. Ngày hôm trước anh ấy gọi điện thoại cho tôi bảo tôi đi xem kết quả kiểm tra sức khỏe của cô, không ngờ hôm nay được gặp. Rất hân hạnh được biết cô.”
Thì ra là anh còn băn khoăn chuyện kiểm tra sức khoẻ của cô. Mục Khả buồn cười, nụ cười nhẹ nhàng khoan khoái mà sáng rỡ, cảm giác buồn bực vì Hách Nghĩa Thành trước đó đều bị quét sạch. Cảm giác được quan tâm dâng lên trong lòng, Mục Khả cảm thấy thực ấm áp, cô nói: "Tôi cũng vậy, rất hân hạnh được biết cô, bác sỹ Hạ.”
Hạ Nhã Ngôn như thể hai người đã quen biết từ lâu, cô nói: “Gọi tôi là Nhã Ngôn đi, để cho anh trai tôi biết cô gọi tôi là bác sỹ Hạ, lại phạt tôi đứng tư thế hành quân hoặc chạy vòng vòng cái gì đó, tôi không có gan chọc giận anh ấy đâu.”
Mục Khả biết điều khéo gọi một tiếng: “Nhã Ngôn.” Trong lòng thầm suy nghĩ: người kia quả thực rất thích phạt người khác, trừ tư thế hành quân và chạy vòng, chẳng lẽ không có ý tưởng gì mới mẻ hơn sao?
Nhìn nét cười còn rạng rỡ trên mặt Hạ Nhã Ngôn, tâm tình tốt vất vả lắm mới lấy lại được của Hách Nghĩa Thành bỗng tan thành mây khói. Trong mắt anh thậm chí còn có chút lửa giận, nghĩ thầm chỉ một mình Hạ Hoằng Huân còn chưa giải quyết xong, tại sao bây giờ còn xuất hiện thêm em gái nữa? Đã vậy anh còn hai lần ra tay giúp đỡ người ta? Vậy nên anh tức giận nói chen vào giữa hai người, hỏi Mục Khả: “Ăn no chưa? No bụng rồi thì đi thôi, cậu còn có việc.”
Mục Khả sợ run lên, ngay sau đó dường như đã hiểu ra gì đó, cô biết điều nói: "Cháu vốn không đói, là hai người đã ăn no chưa?”
"No rồi." Hách Nghĩa Thành ảm đạm nói với nhân viên phục vụ đi qua: "Tính tiền!"
Không biết quan hệ của Hách Nghĩa Thành và Mục Khả là quan hệ gì nên Hạ Nhã Ngôn tất nhiên không biết anh ta cùng anh trai mình có hiềm khích. Khôn