Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2031 lượt.

kiềm chế được muốn khóc, cô không mở miệng, chỉ gật đầu một cái, yên lặng theo Mục Thần vào nhà, vào gian phòng trước kia của mình.
Bài trí trong phòng không có gì thay đổi. Ngoại chiếc chăn mỏng màu vàng được gấp rất chỉnh tề đặt trên giường, tất cả vẫn giống như trước khi cô rời đi. Mục Khả lấy ra một quyển album ảnh cũ kỹ trong ngăn kéo, ngồi ở trên thảm lông màu trắng tỉ mỉ lật từng trang xem.
Nhìn thấy nụ cười ngọt ngào xinh đẹp hiện lên trên gương mặt của mẹ khiến cảm xúc trong nháy mắt dâng trào, Mục Khả vuốt nhẹ gương mặt của Hách Xảo Mai trong tấm hình, lẩm bẩm gọi: "Mẹ. . . . . ."
Đây vốn là một quyển album ghi lại quá trình trưởng thành của Mục Khả, là Hách Xảo Mai trước khi mất tự tay sửa sang lại. Góp nhặt từ lúc Mục Khả ra đời, một trăm ngày, một tuổi, rồi cho đến lúc năm tuổi, mỗi giai đoạn khác nhau đều lưu lại ảnh chụp. Lật từ đầu tới cuối, giữa quyển album photo thật dày, ngoại trừ ảnh cô cùng mẹ chụp chung, chỉ có duy nhất một bức ảnh gia đình ba người.
Không để cho Mục Khả quá nhiều thời gian sầu não, cánh cửa phòng ngủ bị gõ một hồi, Mục Thần ló đầu vào: "Chị, ăn cơm thôi!"
Lúc đi tới phòng ăn Mục Khải Minh cùng Hách Nghĩa Thành đã ngồi ở đó, thấy Mục Khả đi vào, Hách Ức Mai nói: "Khả Khả, ngồi bên cạnh cha con."
Trong nháy mắt chạm đến ánh mắt của cha, Mục Khả yên lặng ngồi xuống.”
Biết rõ con gái sẽ không gọi ông một tiếng “Cha”, gương mặt Mục Khải Minh hiện rõ một nét thất vọng, ông yên lặng thở dài, chỉ nói: "Ăn cơm đi."
Bữa cơm tối bắt đầu trong không khí đè nén. Trong bữa ăn, ngoài Mục Thần liên tục nói, không ai mở miệng cả. Gắp miếng cá bỏ vào trong chén của Mục Khả, cậu nói: "Chị, chị ăn cơm sao giống mèo vậy? Ăn nhiều một chút, xem chị gầy thế kia, bảo con khỉ phải sống thế nào. . . . . ." Lại gắp thêm chút rau cải đưa tới: "Cũng không nên chỉ ăn thịt, mặn chay phối hợp mới khỏe mạnh. . . . . ."
Nghe ông nhắc nhở y hệt ông cụ nôn, Mục Khả tự nhiên nhớ tới ngày chia tay Hạ Hoằng Huân dặn dò cô từng câu từng chữ, cùng với lúc hai người không được gặp nhau anh gọi điện thoại đúng giờ gọi cô rời giường. Cô không nhịn được mỉm cười một cái. Cảm giác loại càu nhàu quen thuộc này, là điểm đáng yêu nhất khi có người thân.
Lúc rửa chén, Hách Ức Mai hỏi thăm cô huấn luyện quân sự có cực khổ hay không, công việc của cô có hài lòng thoải mái hay không, giọng nói có vẻ dè dặt cẩn thận. Mục Khả đáp lại từng câu, nhận ra bà có vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cô hỏi: “Dì có chuyện gì sao? Hay là tôi đã làm sai việc gì?” Ở trong nhà này, cô từ đầu đến cuối đều khách sáo như vậy.
Hách Ức Mai yên lặng một chút, giống như đang cẩn thận lựa lời, sau đó mới nói: "Khả Khả, dì nghe Nghĩa Thành nói con có bạn trai."
Mục Khả cũng không có ý định giấu giếm sự tồn tại của Hạ Hoằng Huân, cô thản nhiên nói: "Đúng vậy. Có vấn đề gì không?"
"Khả Khả. . . . . ." Hách Ức Mai có chút do dự, bà suy nghĩ kỹ mấy ngày nay, đến lúc nhìn thấy Mục Khả, vẫn không xác định được nên lấy thân phận cùng lập trường gì để ngăn cản chuyện cô yêu một quân nhân. Bà yên lặng, Mục Khả cũng im lặng.
Hồi lâu, bà đứng trên cương vị một người trưởng bối, nhẹ nhàng nói: "Khả Khả, chúng ta không đồng ý chuyện con yêu một quân nhân, chúng ta chỉ hy vọng con cùng chồng sau này có một cuộc sống bình thường, có thể ở cùng nhau chăm sóc lẫn nhau….”
Mục Khả cắt ngang lời bsf: "Không phải dì cũng gả cho quân nhân sao? Dì không cảm thấy hạnh phúc sao? Cậu cũng là một quân nhân, chẳng lẽ cậu ấy về sau sẽ không có ý định kết hôn sao?"
Sự sắc bén của Mục Khả khiến Hách Ức Mai cảm thấy xa lạ, bà nghẹn lời, còn chưa kịp phục hồi tinh thần đã nghe Mục Khả nói tiếp: “Tôi rất muốn biết, dì lấy thân phận gì để nói những lời này với tôi?” Ánh mắt Mục Khả chợt đỏ lên, cô nghẹn ngào hỏi: “Là dì? Hay là mẹ kế của tôi?”
Cô có một đoạn ký ức rất đau đớn. Bất cứ lúc nào nghĩ tới, cảm giác đau mãnh liệt tựa như dời sông lấp biển.
Đối với thân phận của Hách Ức Mai, đã mười lăm năm qua, Mục Khả từ đầu đến cuối không cách nào quên được.






Ba định luật vô lo
Nước mắt chực trào ra, Mục Khả hít sâu liên tục, sau đó khàn giọng nói: "Mười lăm năm rồi, tôi vẫn rất muốn biết khi bà thay thế được mẹ tôi gả cho ba, khi các người đến nghĩa trang gặp mẹ, sẽ mang tâm tình gì." Hơi ngẩng đầu lên, cố gắng đẩy nước mắt vào trong, Mục Khả tự giễu cười: "Tôi biết, nếu như mà tôi hiểu chuyện thì không nên phản đối ba tái giá, nhưng tôi không hiểu, không hiểu tại sao cố tình lại là bà!"
Kí ức Hách Ức Mai vào cửa năm ấy làm cô đau đã hơn chục năm. Rõ ràng là dì luôn thương yêu cô giống như cậu út, lại chợt trở thành "Mẹ". Mục Khả nhỏ nhớ mong gương mặt quen thuộc, đưa tay nắm ly thủy tinh đựng nước nóng ném ra ngoài, trong miệng kêu khóc: "Tôi muốn mẹ, tôi muốn mẹ!" Cũng chính lần đó cô bị nước nóng bỏng cổ tay, cho tới bây giờ vết sẹo vẫn còn rất rõ ràng, Hạ Hoằng Huân cũng phát hiện.
"Nhật ký của mẹ sẽ không gạt người, bọn họ rõ ràng rất y