Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
êu nhau. Tôi không hiểu tại sao mẹ tôi mới ra đi chưa lâu, các người, còn có. . . . . ." Mặc dù tình cảm với Mục Thần cực tốt, nhưng em trai ra sinh vẫn khiến Mục Khả bị đả kích trầm trọng. Nước mắt không thể nén được trượt ra khóe mắt, cô cũng không nhịn được nữa, ngồi xổm xuống bưng kín mặt.
Trên mặt Hách Ức Mai toàn là nước mắt, bà cố hết sức khống chế tâm tình, khóc nói: "Khả Khả, dì chưa bao giờ muốn thay vị trí của chị trong lòng con cùng ba con, dì. . . . . ." Bà muốn nói chỉ là bà yêu Mục Khải Minh, bà chỉ hy vọng chăm sóc tốt cho con gái của chị, lại không nghĩ rằng ngược lại tạo thành hiềm khích lớn cho cha con bọn họ như vậy. Bà biết bà sai rồi, nghĩ sự tình quá mức đơn giản, nhưng là, bây giờ nói gì cũng đã muộn.
Hách Nghĩa Thành không ngờ cô thực sự vì Hạ Hoằng Huân mà cãi nhau với anh, mà lời cô nói lại khiến anh bị nghẹn không phản bác được, anh giận mức đi một vòng trong thư phòng, rất lâu không lên tiếng.
Mục Khải Minh mở miệng lần nữa: "Không thể phủ nhận, Hạ Hoằng Huân là một sĩ quan rất ưu tú. Nhưng mà Khả Khả à, nghề nghiệp này nhất định cậu ta không thể nào quan tâm chăm sóc cho người yêu quá nhiều giống như những người đàn ông khác, cho dù cậu ta không có bất kỳ mục đích gì là thật lòng thích con thì sao nào, cậu ta không thể nào cho con một gia đình bình thường." Khi Hách Nghĩa Thành nói cho ông Mục Khả yêu đương với một quân nhân, Mục Khải Minh đã điều tra tư liệu về Hạ Hoằng Huân, đối với Doanh trưởng Hạ sau khi tốt nghiệp trường quân đội dấn thân vào bộ đội, biểu hiện nổi trội, ông thật ra đã sớm nghe nói. Ông thậm chí nhớ rõ đã từng ký thông báo điều nhiệm thăng chức cho anh từ Liên trưởng lên làm Doanh trưởng.
"Ba cũng thừa nhận anh ấy rất ưu tú, nếu như không phải bởi vì con, các người thật ra rất coi trọng anh ấy, đúng không?" Mục Khả lấy một địch hai, cô rất tỉnh táo nói: "Như vậy xin hai người đối xử công bằng với anh ấy. Lúc công tác, không nên coi anh ấy thành là bạn trai của con, chỉ lấy thành tích để đánh giá anh ấy; mà từ phương diện lo lắng cho con, cũng xin hai người chuyển đổi góc độ, bỏ qua nghề nghiệp của anh ấy, chỉ xem xét đến chuyện anh ấy đối xử với con có tốt hay không, có được không?"
Thấy Hách Nghĩa Thành lại muốn mở miệng, Mục Khả lần nữa trách móc nói: "Lý do của mọi người không thuyết phục được con. Đầu tiên chúng con còn chưa giai đoạn nói chuyện cưới xin, các người bây giờ lo lắng là dư thừa. Tiếp theo, nếu như chúng con nói chuyện kết hôn thật, vậy thì chứng minh con có lòng tin có thể giống như mẹ, gánh vác trọng trách quân tẩu, làm người phụ nữ sau lưng anh ấy."
Mục Khải Minh cùng Hách Nghĩa Thành kinh hãi. Bọn họ chợt nhận ra cô bé bướng bỉnh phản nghịch đã trưởng thành rồi. Nhất là Hách Nghĩa Thành, anh quả thật không thể tin được những lời này là từ trong miệng Mục Khả nói ra, nhìn cô bình thường nghịch ngợm gây sự, bây giờ lại nói năng hùng hồn đầy lí lẽ, vì Hạ Hoằng Huân mà làm trái với ý của anh. Anh thậm chí phát hiện kiên định trên mặt Mục Khả giống như đúc biểu tình của Hạ Hoằng Huân ở trong bệnh viện ngày đó.
Thật ra thì không thể không nói, bọn họ phản đối mãnh liệt ngược lại làm Mục Khả kiên định hơn.
Ba người cùng im lặng, trong thư phòng yên tĩnh như có thể nghe được tiếng đồng hồ của Hách Nghĩa Thành phát ra tiếng tích tắc.
Hồi lâu, tiếng gõ cửa vang lên. Mục Thần đẩy cửa ra, cảm thấy không khí quỷ dị, cậu do dự một chút nói: "Báo cáo! Có điện thoại tìm chị, có thể để cho chị ấy nhận không?" Xuất thân thế gia quân nhân, từ trước đến giờ luôn rõ đạo lý trước khi vào cửa phải nói báo cáo. Chỉ là, bình thường cậu luôn đảo ngược thứ tự vào cửa với kêu báo cáo, làm cho Hách Nghĩa Thành luôn nói cậu vô tổ chức vô kỷ luật.
Mục Khải Minh liếc nhìn con trai nghịch ngợm không lên tiếng, Hách Nghĩa Thành liếc xéo ông một cái, xoay mặt sang chỗ khác nhìn Mục Khả.
"Vậy con đi tiếp điện thoại." Mục Khả đi tới cửa lại dừng lại, nghĩ đến bọn họ đều giữ chức vụ quan trọng trong bộ đội, cô xoay người nói với cha và cậu út: "Xin hai người đừng cậy quyền, ngăn cản Hạ Hoằng Huân phát triển."
Mục Khả biết Hạ Hoằng Huân không thua kém ai, cô tin tưởng lấy năng lực của anh Doanh trưởng tuyệt đối không phải là cực hạn, cô không muốn bởi vì yêu cô khiến cho tiền đồ của anh bị hủy, dù sao muốn điều động anh chỉ cần một câu của cha cô, cô không chịu nổi.
Trong nháy mắt cửa thư phòng khép lại, Mục Khả nghe được bên trong có tiếng vật nặng rơi xuống đất. Cô đoán là Hách Nghĩa Thành nóng nảy đập vỡ ly thủy tinh. Ở trong nhà này, chỉ có cậu út mới có thể phát hỏa lớn như vậy.
Mục Thần Đối đã quen với việc phát tiết cảm xúc như vậy, ra khỏi thư phòng cậu lập tức khôi phục bình thường, hoàn toàn không quan tâm tình huống bên cha và cậu, vẻ mặt cợt nhả theo Mục Khả vào phòng ngủ, như tên trộm nói: "Mới vừa rồi có một người đàn ông tìm chị!"
Nghe được cậu cố ý nhấn mạnh hai chữ "đàn ông", Mục Khả trừng mắt nhìn cậu, tìm di động.
Mục Thần tiến tới, quơ quơ cái điện thoại di động màu đỏ tinh xảo của bà chị: "Em nói em là em