Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1107 lượt.

t vòng trước, chọn mua cho con gái Lâm Tiêu một món quà.
Khu vực bán đồ cho trẻ con có đủ các kiểu mẫu mã khiến Tô Cẩn hoa hết cả mắt. Ngược lại, mẹ cô có vẻ rất hứng thú, nói: “Con xem, trẻ con bây giờ, đồ ăn đồ mặc còn đắt hơn cả người lớn, một chiếc áo phải trên dưới một trăm tệ chả giống như ngày xưa...”
Tô Cẩn thấy mẹ lại bắt đầu than nghèo kể khổ thì lập tức khều khều tay bà, làm nũng: “Mẹ, thế hồi bé con mặc thế nào?”
Tô Cẩn mua hai bộ quần áo rất đáng yêu cho con gái Lâm Tiêu. Ai mà biết được cô ấy không những không cảm kích, lại còn làu bàu: “Mua quần áo làm cái gì, bây giờ trẻ con nó lớn nhanh lắm, hôm nay cậu mua, có lẽ chỉ tháng sau là lại không mặc được nữa rồi!”
Con gái của Lâm Tiêu - Khương Hiểu Hiểu - năm nay hai tuổi, vẫn còn ở giai đoạn bập bẹ. Nhìn thấy quần áo mới, Hiểu Hiểu nói: “Đẹp đẹp, đẹp đẹp!”
Tô Cẩn ngây ra nhìn Hiểu Hiểu, không biết nó nói cái gì. Khương Hiểu Thần mỉm cười giải thích: “Là cháu muốn mặc thử quần áo đẹp đấy. Anh đi thay đồ cho cháu, hai người nói chuyện đi nhé!”
Sau đó, anh ta bế Hiểu Hiểu lên rồi đi vào phòng ngủ. Lâm Tiêu đứng một bên, mỉm cười nhìn theo hai bố con.
Tô Cẩn nửa như thèm muốn nửa như trêu đùa, nói: “Nhìn không ra Khương Hiểu Thần lại là một người cha tốt thế.” Lâm Tiêu nghe thấy vậy, đôi mắt ánh lên nụ cười hạnh phúc.
Thật không ngờ, bà chị Lâm Tiêu lại có ngày trở thành một bà nội trợ, làm vợ, rồi làm mẹ, suốt ngày bận rộn việc bếp núc, rồi dần dần mang dáng vẻ một bà Tô thứ hai.
Đây đã từng là hạnh phúc mà Tô Cẩn kỳ vọng nhất. Cô cũng từng ước mơ được như thế, vì một người mà chuẩn bị những món ăn đặc biệt, đợi người ấy trở về, mua cho con của hai người những bộ quần áo thật đẹp, kể cho con nghe truyện cổ tích mỗi tối trước khi đi ngủ.
Hạnh phúc này cô đã từng nghĩ rằng chỉ cần không từ bỏ là có thể đạt được.
Song đã nhiều năm trôi qua, cô sắp quên hết rồi, quên bản thân đã từng có giấc mơ đẹp đẽ đó, hy vọng được cùng một người sống đến đầu bạc răng long.
Đều là đã từng... Chỉ là đã từng...
Sau bữa tối, Khương Hiểu Thần tự giác đi rửa bát. “Hai chị em cứ nói chuyện vui vẻ, hôm nay để anh dọn dẹp nhà bếp cho.”
Thế là Lâm Tiêu kéo Tô Cẩn ra ngoài ban công, mỗi người một cái ghế dựa, ngồi ngắm sao, chuyện trò lan man.
“Khi cậu đi, mình không tiễn đâu. Cậu biết không, mình sợ nhất là cái cảnh đó. Đến lúc ấy, cậu khóc lóc, mình nhìn cũng thấy buồn.” Lâm Tiêu tủm tỉm cười.
Tô Cẩn cũng dẩu dẩu môi, nói: “Được, vậy thì không tiễn nữa!”
Sau đó, hai người cùng trở nên trầm mặc, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời. Đêm nay, ánh trăng tròn vành vạnh, bầu trời tuy ít sao nhưng vẫn vô cùng rạng rỡ.
Rất lâu sau, Tô Cẩn đột nhiên thì thầm: “Mình đã gặp lại anh ấy.”
Lâm Tiêu mỉm cười: “Ồ, thế à? Anh ta nói muốn giữ cậu ở lại chứ?”
Tô Cẩn gật gật đầu. “Chẳng biết vì sao, sau khi gặp anh ấy, mình thấy rất buồn. Có những lời, mình vốn không muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không kìm chế được. Có phải mình quá vô dụng không?”
“Cậu không phải là vô dụng, chỉ là không nỡ từ bỏ anh ta.” Lâm Tiêu nói theo cách nghĩ của mình.
Tô Cẩn chỉ cười: “Cũng không phải mình không từ bỏ được anh ấy, chỉ là mình không từ bỏ được quá khứ. Cậu biết không, nhìn thấy bộ dạng của anh ấy, trong lòng mình bỗng có chút hả hê, ít nhất là trong sáu năm qua, không chỉ một mình mình đau khổ.”
“Cậu thay đổi quyết định?”
Tô Cẩn lắc đầu. “Không! Ngược lại, mình càng quyết tâm. Mình biết, trước đây đã không hề hỏi anh ấy lấy một câu, chẳng phải là một kiểu ích kỷ sao? Vì lúc đó mình muốn trốn chạy nên ngay cả cơ hội để giải thích, mình cũng không cho anh ấy nói. Mình luôn tự hỏi, rốt cuộc mình làm thế là đúng hay sai? Mình đã từng nghĩ, mình cần phải cắt đứt hoàn toàn quá khứ của hai đứa thì mới có thể có được một tương lai mới.”
“Sao không thử đi?”
“Không thử nữa. Mình mệt mỏi rồi, không muốn mỗi khi quay đầu, lại không nhìn thấy hình dáng của người đó. Mình thật sự không đủ can đảm.” Tô Cẩn nhắm mắt lại. “Còn nhớ năm đó, cậu đã nói với mình, yêu một người, bất kể khi nào cũng sẽ không từ bỏ... Cậu làm được, nhưng mình thì không. Từ nhỏ tới lớn, dường như lúc nào mình cũng thua cậu một chút.”
Mình muốn rũ bỏ quá khứ, để hướng tới một tương lai mới.
Tô Cẩn tự nói với lòng mình.
Thì ra cô chỉ có thể nhẫn tâm với chính bản thân mình, chứ mãi mãi không có cách nào nhẫn tâm với anh.
Hà Dao trên MSN nói: “Vẫn may là cậu còn biết làm thế nào để nhìn về phía trước.”
Tô Cẩn mỉm cười: “Mình lúc nào cũng muốn được đi nước ngoài, xem thế giới bên ngoài ra sao.”
Hà Dao tán đồng: “Biết đâu đến lúc ấy, cậu lại nhận ra thế giới trong suy nghĩ của mình khác xa với những gì tận mắt chứng kiến. Mình luôn nghĩ, chỉ cần cậu muốn là có thể làm được.”
Tô Cẩn nhìn vào màn hình cười, bạo dạn trả lời: “Mình cũng luôn nghĩ vậy.”
Hà Dao gửi một hình mặt người ra vẻ như đang lau mồ hôi, cố chọn từ rồi hỏi: “Khi nào thì cậu bay? Mình sẽ đi đón cậu, bọn mình cũng lâu lắm rồi không gặp nhau.”
“Chẳng phải gần đây cậu bận lắm sao? Hơn nữa