Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1106 lượt.
muốn cùng ngồi hay thế nào đây? Hôm nay là do chúng tôi tiếp đãi không chu đáo, thành thực xin lỗi. Khi thanh toán, sẽ giảm cho các vị hai mươi phần trăm!”
Hai người đồng nghiệp của Tô Cẩn nghe thấy giảm giá thì lập tức vui mừng. “Tất nhiên là quen biết rồi, vậy ngồi cùng nhau đi! Dù sao chúng ta cũng phải có một bữa tiệc chia tay Tô Cẩn chứ…”
Nhan Bác sau khi nghe thấy, sắc mặt thay đổi, nhưng vẫn lịch sự quay người lại, nói với cô với giọng dứt khoát: “Đi vào đi!”
Tô Cẩn nhìn thẳng vào anh. “Thôi, chúng em ngồi ngoài cũng được.” Anh dựa vào cái gì mà nghĩ cô vẫn còn như trước đây, chỉ cần là anh nói, cô đều không ngần ngại mà làm theo?
Bữa ăn diễn ra thật buồn tẻ, ai cũng có thể nhận ra tâm trạng của cô không được tốt, nhưng cô vẫn khách khí nói: “Cảm ơn mọi người hôm nay đã đến dự tiệc chia tay với tôi. Suốt thời gian qua, được cộng tác với mọi người, tôi cảm thấy rất vui.”
Giữa bữa ăn, Tô Cẩn đi ra nhà vệ sinh. Cô rửa mặt rồi nhìn mình trong gương. Bỗng nhiên cảm thấy rất khó chịu, dạ dày cứ cuộn lên không chịu nổi, cô nôn ra, bụng dạ trống rỗng nhưng vẫn thấy nôn nao.
Cô ở trong nhà vệ sinh một lúc mới bước ra, rồi đứng trước cửa lấy lại dáng vẻ tự nhiên.
Đi được hai bước thì cô nhìn thấy Nhan Bác, vẫn dáng vẻ thanh lịch và lạnh lùng như trước, chỉ có hai mắt đỏ ngầu. Anh nói: “Em thật sự muốn đi?”
Tô Cẩn giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục bước đi, nhưng đột nhiên cánh tay cô bị anh kéo lại. Anh nói cục cằn: “Anh không cho em đi...”
Cô đứng lại, ngẩng cao đầu nhìn anh. “Anh dựa vào cái gì chứ?”
Đôi mắt cô lạnh thấu xương, có chút bướng bỉnh không chịu khuất phục, giống như năm đó cô đứng trên bục giảng, nói: “Em yêu anh, Nhan Bác!”
Bây giờ cô cũng dùng chính ánh mắt ấy nhìn anh mà hỏi: “Anh dựa vào cái gì chứ?”
Anh còn có thể dựa vào cái gì được đây? Anh sớm đã không còn tư cách gì rồi. Sáu năm qua, anh đã để mặc cô tự lo cho bản thân mình là vì anh luôn biết cô vẫn ở nơi này.
Nhưng bây giờ, cô muốn bay tới một nơi mà anh không thể nào tới được. Anh phải làm sao đây, phải làm sao đây?
Bàn tay anh thả lỏng, yếu ớt từ từ trượt khỏi cánh tay cô, giọng khản đặc, như cầu xin: “Anh phải làm gì thì em mới không đi?”
Sáu năm trước, khi cô không muốn đi, anh đã đẩy cô ra, hết lần này đến lần khác.
Sáu năm sau, cuối cùng cô muốn đi thì anh lại đứng chặn trước mặt cô, cầu xin cô đứng lại.
Thật nực cười.
Tô Cẩn bĩu môi, lạnh lùng nói: “Nhan Bác, có lẽ anh đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi. Tôi đi hay ở lại cũng không liên quan gì đến anh.”
Yên lặng, ngay cả không khí xung quanh cũng như ngưng tụ.
Cuối cùng, Nhan Bác đứng dựa vào tường, đôi mắt khép lại, nói: “Anh thực sự... chưa bao giờ từng nghĩ là sẽ rời xa em... Sáu năm qua, anh rất đau khổ, nhưng càng đau khổ, anh càng phải chịu đựng để sống. Chính là mong có một ngày, được đứng trước mặt em, nói với em rằng, anh chưa từng có ý muốn rời bỏ em. Tô Cẩn, hãy tha thứ cho anh, có được không?”
Anh nói, tha thứ cho anh, có được không?
Anh nói, anh chưa từng muốn rời xa cô.
Vậy thì sáu năm qua, tại sao cô phải sống những tháng ngày như thế? Tại sao mỗi sáng thức dậy, đều thấy chiếc gối ướt đầm nước mắt?
Anh đã sống rất khổ sở. Vậy cô thì sao?
Sáu năm qua, cô đã sống một cuộc sống thế nào, phải chịu đựng ra sao?
Tô Cẩn vẫn không thay đổi sắc mặt, chậm rãi nói: “Được, tôi tha thứ cho anh.” Cô tha thứ cho anh không có nghĩa là cô sẽ quên hết, càng không có nghĩa hai người có thể quay lại.
Nhan Bác, là anh đã khiến tôi vứt bỏ tất cả niềm tự hào, sự tự tôn và lòng can đảm trong những tháng năm đó. Tôi một khắc cũng không thể nào quên.
“Em vẫn còn oán hận anh?” Giọng nói của anh không còn chút sức lực nào nữa.
“Tôi không oán hận anh, thật đấy...”
Nhan Bác, những năm qua, anh làm rất tốt, cuối cùng anh đã thành công, không phải sao?
Tôi luôn nghĩ rằng, chỉ có tôi ở bên cạnh, anh mới có thể làm được tốt nhất. Nhưng anh xem, không có tôi, anh làm còn tốt hơn.
Nhan Bác, chuyện của chúng ta thế là hết thật rồi! Sau này cho dù có đối mặt, anh hãy cứ xem như không nhìn thấy em; cho dù em có khóc lóc, có mặt dạn mày dày cầu xin anh quay lại thì anh cũng đừng quan tâm đến em. Coi như em xin anh, hãy vì em mà làm điều đó.
Ngày hôm đó, là tôi đã nói như vậy sao?
Và cả khóc lóc, cầu xin, vắt cạn chút sức lực cuối cùng.
Nếu như khi đó anh bất chấp tất cả mà ôm lấy tôi thì bây giờ chúng ta đâu đến nỗi như thế này...
Nhan Bác, tôi muốn nói cho anh biết, vết thương của tôi lại một lần nữa rỉ máu, nhưng tôi có thể giấu nó, chỉ cần tôi đủ nhẫn tâm với chính bản thân mình.
Mình muốn rũ bỏ quá khứ để hướng tới một tương lai mới.
Những ngày sau đó, tiệc tùng khiến cô bận túi bụi, đồ ăn thức uống ở nhà hàng chui vào bụng mà không có chút cảm giác gì. May thay, lúc đó Lâm Tiêu hẹn cô, nói: “Biết là cậu cũng chẳng thích đi, hay qua nhà mình, hai đứa làm một bữa.”
Cô đi cùng mẹ ra công ty bách hóa ngó nghiêng mộ