Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
, chỗ cậu cách New York cũng xa.”
“Đến gặp cậu một lúc thì không sao. Thôi được rồi, giờ mình phải ra ngoài có việc, lần sau nói chuyện tiếp nhé! Đừng quên gọi cho mình đấy!”
Tô Cẩn gửi một biểu tượng “tạm biệt” rồi chuẩn bị out thì hộp thoại đột nhiên sáng lên, một hàng chữ nhanh chóng hiện ra trước mắt. “Ở bên đó giờ muộn lắm rồi, sao em vẫn còn trên mạng?”
Cô mỉm cười, thuần thục gõ bàn phím: “Vâng, nhưng giờ này còn thấy anh trên mạng, cũng thật hiếm đấy.”
“Chẳng có cách nào khác, gần đây bận tối mắt tối mũi. Khi nào em sang?”
“Có thể vài hôm nữa, muốn đi xem bên đó có chỗ nào đẹp để tham quan không.”
Bên kia không thấy trả lời, Tô Cẩn đoán là anh ấy đã out, hay có khi lại bị một cô xinh đẹp nào đó quấy rầy cũng nên.
Hứa Dực Ninh vào một số trang web, tìm kiếm địa điểm tham quan có phong cảnh đẹp của những thành phố gần New York, một lúc sau lại nói tiếp: “Đúng lúc bận rộn, giờ xong việc cũng muốn nghỉ ngơi, hay là để anh dẫn em đi? Chẳng phải em luôn muốn đi Disney sao? Anh sẽ giúp em thực hiện ước mơ thời thơ ấu.”
Cô mỉm cười, hỏi: “Hiếm khi mới có một kỳ nghỉ, anh không phải đưa mấy cô bạn gái đi chơi à?”
Anh ấy đùa nói: “Em đến rồi, các cô ấy phải xếp hàng dài đợi thôi.”
Từ trước tới nay, tuy anh ấy chưa bao giờ nói ra, nhưng cô biết, anh ấy luôn đợi cô, cũng như cô vẫn luôn chờ đợi.
Cô có thể tưởng tượng bộ dạng anh ấy vừa mới chau mày, không biết phải làm thế nào trước màn hình máy tính, nói nặng thì sợ cô từ chối, nhẹ thì sợ cô không hiểu ý.
Cũng cẩn thận, bất an như tâm trạng của cô ngày trước.
Con người trên thế gian này đều ngốc nghếch.
Cơ hồ đã một lúc lâu, mà cũng như chỉ trong khoảnh khắc, cô bỗng hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ một chữ “được”, dừng lại vài giây rồi mới gửi đi.
Hứa Dực Ninh trả lời rất nhanh, có vẻ trịnh trọng: “Tin anh đi, cảnh quan ở đấy không tệ hơn bên em đâu.”
Đi qua phòng đọc sách, thấy cửa vẫn còn hé mở, một ánh đèn le lói rọi qua khe cửa. Tô Cẩn dừng lại, nhẹ nhàng bước đến, đẩy cửa ra, ngó vào hỏi: “Bố vẫn chưa ngủ à?”
Người trong phòng đang ngồi trước bàn làm việc, dường như đang suy nghĩ điều gì rất nghiêm trọng, nghe thấy tiếng cô mới định thần lại, hỏi: “Con cũng chưa ngủ à? Có muốn vào đây ngồi với bố một lát không?”
“Có gì mà không được ạ? Nói chuyện cả đêm cũng được ấy chứ.” Tô Cẩn đẩy cửa bước vào.
Cô kéo một chiếc ghế sang ngồi cạnh bố, sau đó dông dài bắt đầu câu chuyện, càng nói càng hưng phấn, đến tận khuya cũng chưa thấy buồn ngủ, vẫn muốn nói chuyện tiếp.
“Bố, bố phải nhanh chóng học vi tính đi, như thế sau này con có đi du học, bố con mình vẫn có thể nói chuyện với nhau.”
Ông cốc vào đầu cô, thở dài cười nói: “Bố già rồi, không nhớ được nữa. Con xem, bố đã đi học máy tính mấy lần ở trung tâm rồi, đến giờ cũng chỉ biết bật máy. Nói ra thật xấu hổ!”
Tô Cẩn nhìn ông vẻ quở trách, không chịu thua nói: “Bố già cái gì chứ? Con thấy tinh thần bố ngày nào cũng rất phấn chấn, còn hơn cả thanh niên ở trên phố. Bố cứ yên tâm, trước khi đi, con nhất định sẽ dạy bố.”
Ông Tô nói với vẻ mặt âu yếm: “Nha đầu này cũng biết nói chuyện đấy! Từ nhỏ, ngoài việc gây rắc rối, con chỉ biết khua môi múa mép nịnh mọi người để không bị rầy la.”
Tô Cẩn giả vờ tức giận nói: “Đâu có? Con toàn nói thật thôi.”
Thấy ông có vẻ không tin cô trịnh trọng nhấn mạnh một lần nữa: “Con không nói đùa đâu. Trong lòng con, bố lúc nào cũng oai phong lẫm liệt, mãi mãi trẻ trung.”
Ông Tô khẽ thở dài nhưng vẫn mỉm cười. “Con gái đã lớn thế này rồi, cũng sắp bay đi rồi, bố còn chưa già sao?”
Tô Cẩn vẫn bướng bỉnh, khăng khăng nói: “Thế thì con không đi nữa, ở bên bố mẹ mãi mãi.”
“Lại nói ngốc nghếch gì thế? Con ấy à, lúc nào cũng chỉ xem gió là mưa, ngày trước nếm mùi đau khổ vẫn chưa đủ sao?” Ông Tô chau mày, nhẹ nhàng quở trách: “Con cứ thế này, bố sẽ không yên tâm để con một mình đi Mỹ đâu.”
Tô Cẩn bỗng thấy mắt mình ươn ướt. Cô cúi đầu, nhẹ nhàng kéo tay ông, nói: “Con không muốn xa bố mẹ.”
Ông vỗ vỗ nhẹ vào tay cô, buồn bã nói: “Không nên thế. Đã quyết định rồi thì phải nhìn về phía trước, không nên quay đầu nhìn lại vì càng quay đầu lại, đường càng khó đi.”
“Sao lại có kiểu bố cứ nằng nặc đuổi con gái đi thế cơ chứ?”
Ông Tô mỉm cười. “Bố không đuổi con đi, chỉ hy vọng con có thể vui vẻ hơn, đi ra ngoài, quen biết nhiều người hơn, được thấy nhiều thứ hơn. Nếu cứ giậm chân tại chỗ thì sẽ không tiến bộ được.”
Tô Cẩn không nói gì, ông Tô tiếp tục căn dặn: “Sau này, một mình ở bên ngoài, bất cứ việc gì cũng phải cẩn thận, có thể tranh cãi, nhưng tuyệt đối không được hiếu thắng. Đôi lúc phải để cho mình thanh thản, không được suy nghĩ nhiều thì tâm trạng mới thấy vui lên được.”
Tô Cẩn không ngừng gật đầu. “Vâng. Bố mẹ cũng phải giữ gìn sức khỏe...”
Ông cười. “Coi bố già thật rồi hả? Nhưng đúng là gần đây bố thấy mình không còn được như hai năm trước nữa... Đợi qua giai đoạn này, bố và mẹ con sẽ nghỉ hưu sớm, sau đó sang Mỹ cùng con, nghỉ ngơi, tận hưởng cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Nhưng mà con p