Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1102 lượt.

hải nhanh chóng đi làm kiếm tiền, nếu không thì tìm cho bố mẹ một cậu con rể cũng được.”
Tô Cẩn hết khóc lại cười. “Bố nói phải giữ lời đấy nhé, con nhất định sẽ thực hiện được!”
“Kiếm một cậu con rể à?” Ông Tô cười hỏi.
Tô Cẩn dẩu dẩu môi, cười nói: “Kiếm việc…”
Tô Cẩn nằm một mình trên giường, cảm giác vui vẻ, phấn khích còn đọng lại khiến cô không sao ngủ được. Một mình nghiền ngẫm, lúc thấy thương cảm, đau lòng, lúc lại thấy mừng vui, thanh thản.
Mặc cho đã trải qua bao cay đắng, tủi hờn, tất cả đều có thể làm lại từ đầu.
Hạnh phúc cũng có rất nhiều kiểu. Ai có thể nói cô thế này không phải là hạnh phúc?
Điện thoại bên gối bỗng rung lên.
Mấy năm nay, để điện thoại bên gối đã trở thành thói quen không thay đổi được của cô. Đã từng có một thời mong đợi. Cho đến tận khi hai người chia tay, sự mong đợi đó vẫn không hề tan biến. Chỉ là dường như ngay cả bản thân cô cũng đã quên mất, quên mình đang mong đợi điều gì.
Là một số lạ. Tô Cẩn nghe máy: “A lô, ai đấy ạ?”
Tô Cẩn trở mình, giọng rất bình tĩnh: “Nhan Bác! Muộn thế này rồi, có việc gì thế?”
Nhan Bác ngừng lại một lát, sau đó nói, giọng rất kiên định, mạnh mẽ: “Chúng ta gặp nhau đi.”
Tô Cẩn khẽ cười, giọng khách khí: “Bây giờ e là không được. Sau này có cơ hội, em nhất định sẽ ghé thăm anh.”
Có lẽ sẽ không còn cơ hội, cho nên khẩu thị tâm phi(1) cũng chẳng sao.
(1). Miệng nói một đằng, đầu nghĩ một nẻo.
“Anh đang ở gần nhà em, ra gặp một lát đi.” Nhan Bác trả lời rất nhanh, như thể sớm đoán được cô sẽ lấy lý do này để từ chối.
Tô Cẩn thở dài. Cô thật sự không muốn tranh luận với anh thêm nữa, sẽ rất mệt mỏi.
Nhưng anh việc gì mà phải căng thẳng thế?
Tô Cẩn nghiêng người, thong thả nói: “Anh phải biết là em không muốn gặp anh nữa. Mỗi lần phải cố làm ra vẻ thế này, quả thật là không hợp với em.”
“Thì em đừng làm thế nữa.”
Tô Cẩn thấp giọng nói: “Em không có lựa chọn nào khác. Nhan Bác, anh trước nay chưa hề cho em có cơ hội lựa chọn, không phải thế sao? Phải nói rằng, em đã nói với anh rất rõ ràng rồi, em tôn trọng anh, vậy xin anh cũng hãy tôn trọng em.”
Bên kia một lúc lâu không thấy động tĩnh gì. Căn phòng đột nhiên yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ trên đầu giường kêu tích tắc tích tắc.
Có phải thời gian cứ vô tình ngừng trôi?
Đã bao lần cô muốn thời gian ngừng lại, dừng lại ở thời khắc đẹp nhất của đời mình, để sau đó khỏi phải nếm trải những đau đớn, tủi hờn. Nhưng thời gian không bao giờ chờ đợi, chẳng phải cô cũng đã nếm đủ rồi đó sao?
Đến bây giờ, cô chỉ muốn thời gian trôi đi thật nhanh, thật nhanh, để cô không ngần ngại tiến về phía trước.
Cô đang chuẩn bị cúp máy thì bên tai truyền đến giọng nói trầm mặc của anh, nặng trĩu đến đau lòng: “Nhưng anh vẫn chưa nói xong. Tô Cẩn, anh vẫn... còn có điều muốn nói với em. Lần cuối cùng... chỉ lần này thôi, có được không?”
Trái tim lại quặn thắt, là đau lòng sao?
Không, tại sao cô phải đau lòng vì anh? Anh có gì đáng để cô đau lòng chứ?
Nhưng anh đang cầu xin cô, cầu xin cô gặp anh lần cuối, cô có thể lại nhẫn tâm được không?
Cô giơ tay vuốt nhẹ lên trán. Sau khoảnh khắc ấy cuối cùng cô cũng nhẹ giọng hỏi: “Ở đâu? Gặp nhau ở đâu?”
Thì ra cô chỉ có thể nhẫn tâm với chính bản thân mình, chứ mãi mãi không có cách nào nhẫn tâm với anh.






Không yêu được không phải là việc thảm thương nhất, mà thảm thương nhất là mình không biết nhìn về phía trước.
Tô Cẩn mất một ngày để thu dọn lại kỷ vật. Cô đã không ngần ngại mà đem tất cả ra, lật giở từng thứ một, sau đó phân loại, hoặc là cất giấu, hoặc là vứt bỏ.
Mấy hôm nay, bố mẹ cô đều rất bận, nên cô có thể yên tĩnh ngồi giữa mớ ký ức hỗn tạp này. Cô bừng tỉnh, nhận thấy năm đó mình thật dũng cảm, đã đi xa đến vậy rồi, giờ tất cả đều mờ nhạt đến mức chỉ còn là hình bóng.
Không ai dừng lại một chỗ, bởi vì ngay cả khi bạn không đi, thời gian cũng sẽ kéo bạn đi.
Tuổi xuân đẹp đẽ đã trôi qua. Những hồi ức đó, ngọt ngào có, khổ đau có, tất cả đã chôn vùi trong những tháng năm ấy, đã trở thành quá khứ không thể lật giở lại xem được nữa.
Lâm Tiêu lo lắng nhìn cô, đang định nói gì đó thì bị Khương Hiểu Thần ngăn lại, anh ấy bình tĩnh nói: “Tạm thời bây giờ chúng ta không nói đến chuyện rốt cuộc bố em có làm thế hay không. Khách quan mà nói, với thân phận của bố em bây giờ, muốn che đậy chuyện này, thật sự cũng không phải là khó. Vấn đề là bố em không giải thích, cũng chẳng tranh cãi. Trong con mắt của người ngoài, chẳng khác nào ông đã ngầm thừa nhận. Anh nghe nói trong viện Kiểm sát, không ai chịu nhận điều tra sự việc rất khó giải quyết này, ngoài…”
“Nhan Bác, là Nhan Bác phải không?!” Tô Cẩn đột nhiên ngẩng lên, nhìn thẳng vào hai người hỏi: “Người tiếp nhận án kiện này là Nhan Bác, phải không?”
Lâm Tiêu thật thà, gật đầu hỏi: “Sao cậu biết?”
“Anh ấy đã đến tìm mình.” Tô Cẩn nói lạnh lùng.
“Vì việc của bố cậu à?”
Cô lắc lắc đầu, khẽ mỉm cười: “Anh ấy nói anh ấy cần mình.”
Thì ra


Polaroid