Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1098 lượt.
c có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn. “Anh biết là em muốn giúp bố mình, nhưng em có thể lý trí một chút được không?”
Tô Cẩn có chút đuối lý nhưng vẫn tỏ ra ngang bướng, cúi đầu im lặng.
Nhan Bác bất lực dựa lưng vào ghế, thấp giọng nói: “Nói tóm lại là em vẫn không tin tưởng anh. Em không tin anh có thể giúp bố em đúng không? Tô Cẩn, anh là người như thế nào, đến giờ em vẫn không hiểu sao? Sáu năm trước, em không tự tin vào chính bản thân mình nên em đã ra đi. Bây giờ, em không tin anh nên không muốn chấp nhận anh. Anh rốt cuộc phải làm gì đây? Hãy nói cho anh biết. Chỉ cần anh làm được, bất kể là việc gì, anh cũng nguyện làm cho bằng được.”
Tô Cẩn quay đi, cố gắng không để nước mắt trào ra, chỉ nghe thấy anh vẫn còn lẩm bẩm: “Em còn nhớ không, chính em đã từng đứng trên bục giảng, bày tỏ tình cảm với anh trước mặt mọi người? Em có còn nhớ lần đi Vân Đài Sơn, em nói muốn cùng anh leo đến đỉnh núi để nhìn ra thế giới? Còn nữa, em một mình ngồi suốt bảy, tám giờ tàu hỏa đến thăm anh, pha trà, làm điểm tâm cho anh... Tất cả những điều đó em đã quên rồi sao? Tại sao, tại sao anh cứ cố quan tâm đến em thì em lại càng tỏ ra xa cách? Tô Cẩn, anh luôn tin rằng, có một ngày em sẽ quay về bên anh. Anh mong ước quãng đời về sau của mình luôn có em bên cạnh, cho dù là hạnh phúc hay đau khổ, chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ. Vì thế, em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa, tin tưởng anh một lần nữa, thử yêu con người hiện tại của anh một lần nữa có được không?...”
Những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay Tô Cẩn mát lạnh, như thể làm dịu đi cõi lòng cô. Cô không dám lau nước mắt, chỉ sợ không kìm nén được lại khóc to hơn.
Cô đau lòng vì anh. Cho dù đã bao năm trôi qua, cô vẫn còn đau lòng vì anh. Nhưng cô không biết liệu mình còn có thể tin tưởng anh, tin tưởng chính bản thân mình nữa hay không?
Cảm giác không thể chịu nổi được nữa, cô nhanh chóng đẩy cửa xe, lao nhanh ra ngoài như thể muốn trốn chạy.
Lời nói của anh vẫn văng vẳng bên tai, cô cố gắng chạy thật nhanh, muốn gạt bỏ tất cả; không muốn nhắm mắt, bởi hễ nhắm lại, nước mắt lại chực trào ra.
Cô không thể quên được, đã từng có một người con gái đứng trước mặt mình, nói rằng cô ấy đã yêu bạn trai mình và hai người đã quan hệ với nhau.
Cô hận anh. Trong khi cô băn khoăn, lo lắng, anh đã phản bội lại tình yêu của hai người, để cô trơ trọi một mình không ai giúp đỡ.
Cô nói sẽ từ bỏ, sẽ tha thứ, chẳng qua chỉ để lừa dối mình. Cho đến hôm nay, anh vẫn còn nợ cô một lời giải thích.
Cuối cùng em cũng biết, cho đến lúc này, em vẫn muốn tin anh.
Đêm đó, Tô Cẩn nằm mơ, thấy cảnh vật xung quanh không ngừng xoay chuyển, anh luôn ở bên cô, như thể trước nay chưa từng rời bỏ.
Thức dậy, cô đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm giác bi thương và mềm yếu khiến cô ngạt thở. Cô thực sự cảm thấy đau xót, thất vọng xen lẫn nhớ nhung.
Ký ức là một chuỗi những mệt mỏi. Tất cả yêu thương, hạnh phúc hay đau khổ trong thời khắc đó giờ lại một lần nữa hiện hữu, rút kiệt sức lực của cô. Cho nên trước nay cô không dám nhớ về quá khứ, bởi cô thừa biết mình không sao quên được, bởi cô biết rất rõ một khi đã quay đầu nhìn lại thì sẽ chỉ dừng lại chứ không thể tiến lên.
Cô đã không còn sự mạnh mẽ của năm đó, không còn dũng cảm đánh đổi tất cả vì tình yêu. Cô không biết hai người còn có thể bắt đầu lại từ đầu hay không.
Tô Cẩn bật đèn ngủ, mở chiếc ngăn kéo cuối cùng của chiếc tủ ở đầu giường ra. Trong ngăn kéo có một xấp ảnh.
Đó là những bức ảnh Tô Cẩn năm hai mươi tuổi, bức nào vẻ mặt cũng phấn khởi, nụ cười rạng rỡ, nhưng dường như những niềm vui đó đã là chuyện của kiếp trước. Lẽ nào khi tình yêu không còn thì ngay cả niềm vui cũng biến mất? Cô lật giở từng tấm, từng tấm một, hóa ra Tô Cẩn ở bên Nhan Bác lại hạnh phúc, vui tươi đến mức bản thân cũng không thể tưởng tượng nổi.
Tô Cẩn lật qua lật lại, rồi dừng lại trước một tấm ảnh rất đặc biệt, bởi vì trong tất cả các bức ảnh, chỉ có bức này là cô đang khóc.
Đó là lúc từ trên đỉnh Thù Du leo xuống, xung quanh đều là những vách đá thẳng đứng, cộng thêm quẻ bói bắt được trước đó đã khiến cô sợ hãi, không dám đi xuống. Nhan Bác cho là cô thích ồn ào, nên đứng bên pha trò: “Em vẫn tự cho mình là không sợ trời không sợ đất, ngọn núi nhỏ này mà cũng phải sợ sao?”
Cô lúc đó cũng không biết tại sao, nhìn thấy những bậc thang uốn lượn ngoằn ngoèo bên dưới, trong lòng bỗng thấy sợ hãi, nước mắt cứ thế tuôn rơi, đành phải đứng yên một chỗ, tiến không được, lùi cũng chẳng xong.
Nhan Bác đến lúc ấy mới tin là cô sợ, tìm cách dỗ dành cô, cố ý chụp cho cô một tấm ảnh, nhưng cô khóc to hơn.
Nỗi sợ hãi mà ngay cả bản thân mình cũng không giải thích nổi mới thực sự khiến người ta sợ hãi, bởi cái cảm giác không biết gì về con đường xa xăm, mù mịt phía trước.
Cuối cùng, Nhan Bác không biết làm thế nào, bèn đi đến trước mặt cô, cương quyết nói: “Anh cõng em xuống nhé!”
Con đường núi này rất hẹp, một người đi cũng đã nguy hiểm rồi, huống hồ lại cõng thêm người nữa. Rõ ràng là đang đùa giỡn với sinh mạng của mình.