XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1092 lượt.

ến con phải từ bỏ? Con và mẹ con có điểm giống nhau, đó là không đến phút cuối thì không bao giờ chịu thừa nhận thất bại. Lần cuối cùng đến doanh trại tìm bố, mẹ con nói: “Nếu như lần này anh còn không cần em thì sau này em sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa.” Tình yêu luôn cần sự kiên trì của cả hai người, bố thấy mẹ con đã quyết như thế thì nhất định mẹ con đã nghĩ như vậy sẽ tốt cho cả hai người. Không phải vì Nhan Bác mà bố nói những điều đó. Cậu ấy không giống bố, bố và mẹ con trước nay không hề phản đối cậu ta, chỉ vì cậu ta không thể vượt qua được chính mình. Sự việc năm đó, con có thực sự lưu tâm không? Nếu thật sự quan tâm, tại sao con không để cậu ta có cơ hội giải thích? Đã nhiều năm như vậy rồi, sao con không thể từ bỏ? Với tính cách của hai đứa thì cho dù năm đó không xảy ra chuyện ấy thì các con cuối cùng cũng chưa chắc sẽ có được kết cục tốt đẹp. Nói cho cùng, hai đứa vẫn chưa thực sự hiểu nhau. Bố hy vọng con có thể hiểu ra, yêu một người không phải chỉ có sự nhiệt huyết và lòng can đảm mà còn cần sự khoan dung, tha thứ. Bố mẹ luôn hy vọng con đạt được những hạnh phúc mà mình mong muốn, có được những niềm vui thực sự. Nếu con không còn yêu cậu ấy thì hãy xem nó như những ký ức đã qua và bắt đầu một cuộc sống mới. Còn nếu con vẫn còn yêu cậu ấy, vậy thì đừng ngại mà tự hỏi lòng mình, nếu cứ thế buông tay, liệu con có cam tâm, có thấy hạnh phúc không?”
Nghe xong những lời nói thấm thía của bố, Tô Cẩn gật đầu. “Bố, con sẽ suy nghĩ về những gì bố nói.”
Ông Tô mỉm cười nói: “Bố có thể nhìn ra, cậu ấy đối với con tình sâu nghĩa nặng. Con không thấy sao? Hôm đó, ở phòng làm việc của bố, cậu ấy đã nói: “Cháu sẽ không trở thành công cụ của bất cứ ai, cháu thụ lý vụ án này chỉ vì bác là bố của Tô Cẩn.”
Cô nhìn lên, hơi bối rối. “Nha đầu ngốc, con nghĩ vụ án này đơn giản lắm sao? Đang yên đang lành, tự nhiên ai lại lôi vụ tai nạn xảy ra rất lâu rồi ra nói? Thủ phạm năm đó là người chiến sĩ chính tay bố đưa về, đương sự trong vụ án này sao lại biết được điều đó?” Ông Tô cười cười.
“Bố, con không hiểu. Vậy liệu bố có sao không?”
“Tất cả những điều đó đều không quan trọng. Quan trọng là bố không làm gì có lỗi. Mỗi việc bố làm đều xứng đáng với lương tâm, với danh hiệu bố mang trên vai. Nhưng việc này đối với Nhan Bác mà nói không biết là phúc hay họa, cậu ấy hoàn toàn không nên vì bố mà để tuột mất tương lai của mình.”
“Anh ấy là người như thế.” Tô Cẩn nói như đinh đóng cột. “Con tin anh ấy nhất định sẽ tìm lại được sự công bằng cho bố.”
Cuối cùng em cũng biết, cho đến lúc này, em vẫn muốn tin anh.






Cô đợi lâu như vậy, nghĩ là anh sẽ không bao giờ quay trở lại. Mở mắt ra mới thấy thì ra anh vẫn luôn đứng đó.
Trở về chưa được mấy ngày, Lâm Tiêu đã gọi điện nói: “Chả trách cả nhà lại ung dung đi du lịch như thế thì ra trong lòng đã có dự tính cả rồi! Uổng công mình vì cậu mà chạy ngược chạy xuôi. Cuối cùng thì hết mưa trời lại sáng, cậu cũng phải có chút lễ tạ đi chứ nhỉ?”
Cái gọi là lễ tạ đó chính là bắt chẹt Tô Cẩn khao một bữa lẩu Trùng Khánh chính cống. Công việc kinh doanh của nhà hàng này trước nay rất phát đạt. Nghe nói trên mạng còn có người viết bài bình luận khen ngợi món ăn ở đây, do vậy mà khách khứa lúc nào cũng đông nườm nượp, ngoài cửa vẫn còn một đoàn người xếp hàng đợi.
Mãi mới có chỗ ngồi, Lâm Tiêu tất nhiên sẽ không tha cho ví tiền của Tô Cẩn, nên hết thịt dê, tôm hùm lại đến đậu phụ rong biển… món mặn, món chay đủ kiểu. Chỉ cần trên thực đơn có gì là cô ấy gọi tuốt.
Tô Cẩn mỉm cười nói: “Cậu không cần phải làm như thế. Ăn không hết chẳng phải là lãng phí lắm sao?”
Sau khi chuyện của bố cô kết thúc, Nhan Bác không hề đến tìm cô, khiến cô ngay cả muốn nói một câu “cảm ơn” cũng không có cơ hội.
Có phải anh đã cam tâm rời xa cô rồi chăng?
Nồi nước lẩu bốc hơi che mất tầm nhìn của cô, Tô Cẩn hơi cúi đầu, thấp giọng nói: “Mình thật sự không biết mình nghĩ thế nào. Gần đây mình rất hay nghĩ đến những chuyện trước kia, mình sợ mình chỉ là nhất thời bị kích động, mình… không chắc chắn…”
Lâm Tiêu nuốt một viên chả cá, đặt đũa xuống nói, giọng trêu chọc: “Tô Cẩn mà mình quen không phải là một người thiếu quyết đoán như thế. Nhưng cậu có để ý không, chỉ cần việc gì liên quan đến Nhan Bác, cậu đều do dự. Cậu có bao giờ nghĩ là vì cái gì không?”
Đúng thế, sao cô lại có thể trở thành một người thiếu quyết đoán mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra thế này?
Rất lâu sau, Tô Cẩn mới ngẩng lên hỏi: “Nhan Bác… Anh ấy dạo này thế nào?”
“Chẳng thế nào cả!” Lâm Tiêu chỉ chỉ vào mấy món ăn, ra điều cô hãy ăn đi.
“Có lẽ tạm thời chưa thể thăng chức. Nhưng cũng không sao, anh ấy còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội.”
Tô Cẩn biết, câu nói này chính là muốn kể lại cho cô nghe. Cô không thể hiểu nổi nha đầu này, mặc dù không tiết lộ nửa lời, nhưng bên trong lại cứ hư hư thực thực, hại cô đoán già đoán non, cũng chỉ biết đại khái mà thôi.
Cơ hội? Đến giờ anh ấy còn cơ hội gì nữa…