Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2671 lượt.
br>Trần Minh Sinh lắc đầu.
Bạch Cát tựa người trên ghế sô pha nhìn Trần Minh Sinh: “Sao vậy, có chuyện gì mà chú không thể nói với anh Bạch đây?”
Trần Minh Sinh giống như hơi do dự, ngập ngừng một lúc mới ngẩng đầu hỏi Bạch Cát: “Anh Bạch, có phải anh thấy em vô dụng rồi không?”
Bạch Cát cười: “Chú nói bậy quá.”
Trần Minh Sinh nhìn Bạch Cát, ánh mắt kiên định: “Anh Bạch, anh hãy tin tưởng em, em có thể làm tiếp.”
Bạch Cát bắt gặp ánh mắt Trần Minh Sinh, hắn thở dài: “Ôi, anh luôn lo chú có ý nghĩ này.” Thân thể Bạch Cát hơi nhoài tới nói: “Cái đầu của chú đã đủ dùng rồi, anh biết chắc chú đã nhìn ra được gì.”
Trần Minh Sinh: “Nếu anh thấy em không được thì cứ nói thẳng với em, em sẽ không ở lại đây nữa.”
“Chậc.” Bạch Cát nhíu mày: “Chú đừng nghĩ thế, một năm nay xảy ra nhiều chuyện lắm, anh không thể vì thấy chú về rồi lập tức lấy việc của người khác giao cho chú. Anh cũng phải giữ chút thể diện cho anh em nữa.”
Trần Minh Sinh cúi đầu, im lặng.
Bạch Cát vỗ vai Trần Minh Sinh: “A Danh, chú gần như một tay anh đào tạo, chú phải tin anh.”
Trần Minh Sinh bỗng nói: “Anh Bạch, gã Lưu Vĩ đó vẫn còn lòng riêng, làm việc không ổn đâu.”
Tay Bạch Cát hơi khựng lại, rồi hắn nhếch miệng cười với Trần Minh Sinh.
Hắn tựa vào sô pha, chậm rãi nói: “A Danh, cơ hội bao giờ cũng công bằng.”
Trần Minh Sinh nhìn nụ cười kia, cuối cùng anh gật đầu, thấp giọng đáp: “Vâng.”
Tối đó, Bạch Vi Vi giữ Trần Minh Sinh ở lại hoa viên, Bạch Cát vui vẻ đồng ý. Trần Minh Sinh buổi tối không về, anh ở lại phòng khách.
Nửa đêm, anh nằm trên giường, suy tư về chuyện lúc chiều.
Dù thế nào thì có thể xác định một chuyện, bọn họ đang chuyển hàng, hơn nữa do Lưu Vĩ chịu trách nhiệm.
Trần Minh Sinh đang nghĩ phải làm sao mới biết được thời gian chính xác thì cửa phòng anh lặng lẽ mở ra.
Trần Minh Sinh nhìn ra cửa, Bạch Vi Vi mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa, cô rụt rè đứng trước cửa. Thoạt nhìn cô vừa tắm xong, tóc còn hơi ẩm.
“A Danh…”
Trần Minh Sinh nhìn cô, Bạch Vi Vi hỏi: “Em có thể… có thể ngủ cùng anh không?”
Trần Minh Sinh nằm trên gối nghiêng đầu nhìn cô, sau đó anh bật cười bảo: “Em qua đây.”
Bạch Vi Vi vui vẻ nhún vai rồi leo lên giường nằm bên cạnh Trần Minh Sinh.
Trần Minh Sinh nằm im, cô cũng không dám xoay người, lẳng lặng nằm bên cạnh anh.
Trần Minh Sinh nghiêng đầu nhìn dáng vẻ nhút nhát của cô, bỗng nhiên anh không thể kiềm chế nhớ tới Dương Chiêu.
Trần Minh Sinh nhìn Bạch Vi Vi nằm ngủ bên cạnh, thầm nghĩ, phụ nữ thật kỳ lạ.
Anh ngửa đầu, gối lên tay mình nhìn trần nhà.
Trong khoảnh khắc, anh ngừng suy nghĩ về nhiệm vụ, về Bạch Cát, Lưu Vĩ và tất cả mọi chuyện. Mọi suy nghĩ của anh tập trung toàn bộ vì sự xuất hiện của cô gái ấy.
Dương Chiêu.
Rất nhiều người nói, nếu xa nhau một thời gian quá dài sẽ không nhớ được khuôn mặt người đó. Mỗi khi nhớ lại đều là bóng dáng mơ hồ.
Bạch Vi Vi lại nằm xuống, mơ màng nói một câu: “Anh cũng mau ngủ đi, mệt quá.”
Trần Minh Sinh: “… Ừ.”
Tay anh cuối cùng dần buông ra.
Cảm xúc mãnh liệt vừa nhen lên cũng bị anh từ từ dằn xuống.
Trần Minh Sinh nhắm mắt lại, im lặng cắn chặt răng.
Bạch Vi Vi nói rất đúng, đúng là hơi mệt mỏi…
Trần Minh Sinh nằm xuống, Bạch Vi Vi dường như cũng nhận ra, vươn tay qua ôm lấy Trần Minh Sinh trong vô thức. Trần Minh Sinh không hề động đậy, anh nhìn cánh tay trước ngực, tay cô cách ngực Trần Minh Sinh một lớp chăn.
Tấm chăn này là kiểu chăn công chúa, có rất nhiều hoa văn. Bạch Vi Vi thích kiểu này, Bạch Cát dặn dò người chăm sóc cô, tất cả đều làm theo ý thích của cô.
Phải chăng mọi cô gái đều thích sống trong thế giới cổ tích?
Trần Minh Sinh vừa nghĩ xong lập tức khẽ cười.
Nếu trong thế giới cổ tích, Bạch Vi Vi là công chúa hiền lành lương thiện thì Dương Chiêu là ai?
Trần Minh Sinh nhớ đến Dương Chiêu, hình ảnh đầu tiên là cô dựa vào kệ bếp hút thuốc, nét mặt lạnh nhạt ẩn hiện sau ánh chiều tà mờ nhạt, mơ hồ.
Có lẽ cô là một nhân vật phản diện, Trần Minh Sinh nghĩ, cô sẽ là một phù thủy hoặc hoàng hậu lạnh lùng.
Trong thế giới đó, vua chúa không thể chống chọi được với cô.
Mấy tuần sau, số lần Lưu Vĩ xuất hiện ngày càng ít. Trần Minh Sinh mẫn cảm nhận ra, thời gian vận chuyển hàng đã sắp đến.
Trần Minh Sinh lúc này nhàn rỗi ở khách sạn Thúy Hồ. Đại khái là tròn một tháng sau, Ngô Kiến Sơn đến tìm anh, hỏi anh cảm thấy thế nào.
Trần Minh Sinh: “Thế nào là thế nào?”
Ngô Kiến Sơn cười cười: “Không phải cậu vừa trở về sao, đã thích ứng lại chưa?”
Trần Minh Sinh nói: “Đâu có gì cần thích ứng.”
Ngô Kiến Sơn ngồi trên sô pha trong phòng Trần Minh Sinh: “Này, cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng, bây giờ tôi ước gì có chút thời gian rảnh rỗi.”
Trần Minh Sinh ngồi trên giường nhìn anh ta: “Sao thế, bây giờ nhiều việc lắm à?”
Ngô Kiến Sơn bĩu môi: “Cũng không có gì.” Anh ta xoay xoay cổ: “Hai ngày rồi tôi chưa được ngủ.”
Trần Minh Sinh cười trêu chọc: “Cậu t