Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.
lấy một cái nồi nhỏ, lấy nước đặt lên bếp. Trần Minh Sinh quay đầu nhìn Dương Chiêu : “Lấy cho anh quả cà chua.”
Dương Chiêu đi theo hướng anh chỉ, lấy hai quả cà chua trong cái rổ tre ở góc bếp. Trần Minh Sinh để gậy sang một bên, đứng một chân, anh xả nước vào bồn rửa bên cạnh.
Dương Chiêu đưa cà chua cho anh, đứng nhìn anh rửa.
Trần Minh Sinh đứng ngược hướng ánh nắng hắt vào từ ban công. Dương Chiêu cảm thấy có lẽ bản thân quá mệt mỏi, Bóng dáng Trần Minh Sinh trong mắt cô nhẹ nhàng như một bức ảnh lại tinh tế khiến cô không kìm chế được, chỉ muốn ôm lấy anh.
Anh cúi đầu, im lặng rửa đồ. Trong phòng chỉ có tiếng nước chảy.
Dương Chiêu chậm rãi bước qua, nhẹ nhàng vòng tay ôm anh từ phía sau.
Trần Minh Sinh chống tay lên bồn rửa, giữ người đứng vững, sau đó khẽ cười hỏi cô: “Em không chê nơi này chật chội à.”
Dương Chiêu không nói gì, cô nghiêng mặt, nhẹ nhàng áp lên lưng Trần Minh Sinh, sau đó lắc đầu.
Trần Minh Sinh tiếp tục rửa đồ.
Dương Chiêu thấy trong góc bếp sáng sủa có khoai tây và đậu ve, cô nhìn chiếc rổ tre đựng đồ ăn, như đầy say mê.
Trần Minh Sinh tắt nước: “Rửa xong rồi.”
Dương Chiêu không nhúc nhích.
Trần Minh Sinh cười cười, anh đứng thẳng người, cảm giác được đỉnh đầu cô ngay sau lưng.
“Em cứ ôm như thế, sao anh nấu mì được.”
Dương Chiêu chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trần Minh Sinh xoay người, Dương Chiêu đứng ngay phía sau anh. Bọn họ gần sát nhau.
Dương Chiêu cúi đầu, cô thấy Trần Minh Sinh vén cao ống quần lên, cô ngẩng đầu lại nhẹ nhàng đưa tay chạm chân anh.
Chân Trần Minh Sinh khẽ run, anh hỏi: “Sao vậy.”
Tay Dương Chiêu đặt lên phần chân bị mất của anh, cảm giác ở nơi đó rất kỳ lạ.
Chân của anh bị tổn thương quá nặng, nên thường không còn cảm giác gì nữa, nhưng hiện tại cách một lớp quần, qua làn da, Trần Minh Sinh lại cảm giác được lòng bàn tay mềm mại, ấm áp của Dương Chiêu đang nhẹ nhàng vuốt ve, truyền hơi ấm vào tận bên trong.
Đó là một sự vuốt ve tràn đầy cảm xúc.
Anh hơi lui ra sau.
Dương Chiêu buông tay, ngẩng đầu nhìn anh.
Cô nói với Trần Minh Sinh: “Anh nấu mì tiếp đi.” Nói xong, cô xoay người định trả lại chỗ cho Trần Minh Sinh.
Vừa quay đi, đã bị ai đó kéo lại.
Một tay Trần Minh Sinh cầm hai quả cà chua, tay kia kéo cánh tay Dương Chiêu, khẽ giữ cằm cô, cúi xuống hôn.
Nụ hôn của Trần Minh Sinh tựa như khoảng sân này, căn phòng này, vừa cổ xưa lại vừa bình yên. Dương Chiêu ngửi thấy mùi hương trên người anh, không giống mùi nước hoa không thay đổi theo thời gian trên người Tiết Miểu, trên người Trần Minh Sinh có mùi xà phòng nhè nhẹ, hòa cùng thân thể ấm áp của anh, quấn quanh người Dương Chiêu… Cô cảm thấy lúc này cô như hòa vào bóng dáng ngược sáng khi nãy.
Trần Minh Sinh hôn Dương Chiêu không lâu liền buông cô ra, anh cúi đầu nhìn cô: “Ở đây rất chật, em vào nhà chờ đi, nấu xong anh sẽ mang cho em.”
Dương Chiêu gật đầu, xoay người ra khỏi bếp.
Nước đã sôi, Trần Minh Sinh thả mì vào nồi, cắt một quả dưa leo và thái cà chua bỏ tiếp vào nồi.
Nêm gia vị xong, Trần Minh Sinh đứng trước bếp, lẳng lặng nhìn ngọn lửa màu xanh bập bùng dưới nồi.
Một lát sau, mì chín mềm, Trần Minh Sinh tắt bếp, múc ra tô, sau đó quay sang lấy nạng.
Lúc chạm vào miệng tô, cảm giác nóng muốn phỏng tay.
Trần Minh Sinh chỉ có thể bưng một tay, tay kia anh phải chống nạng, anh cũng không thể đi quá nhanh vì nước mì sẽ đổ ra ngoài.
Anh đi vào phòng, đặt tô mì lên bàn. Lúc thả xuống, Trần Minh Sinh phải xoa xoa đầu ngón tay, trên tay anh hiện ra hai đường đỏ ửng.
Anh ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy nằm Dương Chiêu trên giường.
Cô đang ngủ.
Trần Minh Sinh sửng sốt, chống gậy đến bên cạnh giường.
Dương Chiêu nghiêng người nằm trên giường, có vẻ ngủ rất say.
Trần Minh Sinh đứng dậy, kéo rèm cửa sổ lên.
Trong phòng hơi tối, Trần Minh Sinh quay đầu thấy ánh nắng nhàn nhạt chiếu trên mặt Dương Chiêu, vừa im lặng lại vừa dịu dàng.
Trần Minh Sinh ngồi bên giường, nhìn thật lâu.
Lúc Dương Chiêu tỉnh lại, đã gần xế chiều.
Cô vừa mở mắt ra, vẫn chưa tỉnh táo hẳn, xoay xoay người, chưa kịp ngồi dậy đã phát hiện có người nằm sau lưng mình.
“… Trần Minh Sinh?” Dương Chiêu xoay qua, cũng chỉ thấy được nửa người anh. Trần Minh Sinh ôm lấy cô từ phía sau, Dương Chiêu cảm giác được hơi thở nhè nhẹ trên đỉnh đầu mình.
“Trần Minh Sinh?” Cô lại gọi anh lần nữa.
“… Ừ?” Trần Minh Sinh bị cô đánh thức, thản nhiên ừ một tiếng.
Anh cũng vừa tỉnh dậy, mơ mơ màng màng, giọng nói hơi khàn khàn. Anh xoay người, lại ôm Dương Chiêu vào lòng.
Dương Chiêu bị anh ôm trước ngực, lưng cô kề sát vòm ngực của Trần Minh Sinh. Phòng hơi tối, cô nhìn qua cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xuyên rèm cửa, tạo nên những đường cong sáng rực.
Ánh mắt cô chuyển xuống dưới, trong góc phòng sáng sủa có bốn năm cái tạ tay, còn có một đống tạ tròn trọng lượng khác nhau, xếp từ lớn đến nhỏ.
Dương Chiêu hỏi: “Trần Minh Sinh, anh tập thể hình phải không?”
Trần Minh Sinh nhắm mắt lại: “Không.”
Dương Chiêu nói